"Bàn tay nhung" của người nữ y tá anh hùng và nửa thế kỷ giữ lửa tình đồng đội
Khắc họa hành trình cống hiến thầm lặng và cao cả của Anh hùng Lê Thị Thu Hạnh. Bước chân vào cuộc trường chinh cứu nước khi mới 14 tuổi, người con gái đất cố đô đã dùng sự thông minh, lòng quả cảm để vượt qua mưa bom bão đạn, nâng niu, giành giật sự sống cho hàng trăm thương binh nơi tiền phương. Thời bình, dẫu trải qua những mất mát riêng tư, người nữ bác sĩ, thiếu tá ấy vẫn bền bỉ bước tiếp hành trình nghĩa tình, xoa dịu nỗi đau cho những phận đời sau cuộc chiến.
Trong những ngày hè tháng Sáu, mảnh đất cố đô Huế đón nhận niềm vui lớn khi Quân khu 4 trang trọng tổ chức Lễ đón nhận danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang (LLVT) nhân dân. Đại diện cho những tượng đài kiên trung, những người con ưu tú của thành phố bên dòng Hương Giang tham dự buổi lễ thiêng liêng ấy là một gương mặt thân thương, dịu hiền: Thiếu tá, Bác sĩ, Anh hùng LLVT nhân dân Lê Thị Thu Hạnh.Tìm đến ngôi nhà nhỏ đơn sơ nhưng ngập tràn hơi ấm của cô tại phường Phú Xuân, thành phố Huế, tôi được ngồi bên người nữ y tá anh hùng mà mình hằng ngưỡng mộ. Trong không gian tĩnh mịch, giọng cô trầm ấm, đưa tôi ngược dòng thời gian trở về với một quãng đời oanh liệt, đi qua biết bao gian nan, thử thách nhưng cũng đầy ắp những chiến công thầm lặng và rất đỗi tự hào.Từ cô giao liên tuổi trăng rằm đến trận địa lửa tiền phươngAnh hùng Lê Thị Thu Hạnh (tên thường gọi ở quê nhà là Hảnh) sinh năm 1951 tại thôn Trung Thạnh, xã Phong Chương, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên Huế (vùng đất giàu truyền thống cách mạng mà nay thuộc xã Phong Dinh, TP Huế). Tuổi thơ của cô Hạnh không có tiếng sáo diều, chỉ có những ký ức nhọc nhằn về cái nghèo đói và sự tàn khốc của chiến tranh, khi xóm làng xơ xác dưới những trận bom cày đạn xới của kẻ thù. Thế nhưng, cũng chính nơi mảnh đất đầm đìa nước mắt ấy, cô đã lớn lên bằng hình ảnh những chiến sĩ cách mạng kiên cường bám trụ xóm làng, giằng co từng tấc đất với giặc. Những tấm gương cán bộ bị địch vây bắt, tra tấn dã man nhưng quyết không nửa lời phản bội, một lòng trung thành với Đảng đã nhen nhóm trong lòng cô gái nhỏ một ngọn lửa căm thù và ý chí dấn thân.Đầu năm 1965, chứng kiến quê hương oằn mình dưới gót giày tàn bạo của quân Mỹ - ngụy, Lê Thị Thu Hạnh khi đó vừa tròn 14 tuổi đã quả cảm xin phép ba mẹ được đi theo cách mạng. Nhờ sự thông thạo địa bàn cùng tính cách thông minh, nhanh nhẹn, cô được phân công làm giao liên cơ sở tại địa phương. Nhiệm vụ của cô là luồn sâu vào lòng địch, nắm bắt tình hình chốt chặn, lùng sục của chúng để kịp thời báo cáo lên cấp trên, giúp quân ta chủ động lên phương án đối phó và tiêu diệt.Tháng 7 năm 1966, ở tuổi 15 đẹp nhất của người con gái, cô chính thức gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong thuộc Đại đội hành lang tỉnh Thừa Thiên. Đôi vai gầy của người thiếu nữ ngày ấy đã gánh vác những trọng trách nặng nề: Vận tải lương thực, vũ khí từ chiến khu về vùng tạm chiếm và cáng tải thương binh, liệt sĩ về tuyến sau. Sau đó, nhận thấy sự khéo léo và tấm lòng nhân hậu của cô, cấp trên đã cử cô đi đào tạo làm y tá.Trong hai năm khốc liệt (1966 - 1967), cô Hạnh cùng đồng đội đã kiên cường vận chuyển hàng chục tấn vũ khí, thu dọn hậu quả chiến trường và đưa hàng trăm thương bệnh binh vượt qua lằn ranh sinh tử. Công việc ấy là một chuỗi những chuỗi ngày đối mặt với hiểm nguy cận kề. Ban đêm, cô phải luồn lách qua hệ thống đồn bốt, các điểm phục kích dày đặc mìn pháo của địch; ban ngày lại căng mắt canh chừng những chiếc máy bay bổ nhào cắt bom gầm rú trên đỉnh đầu. Giữa lồng lộng mưa bom bão đạn, dẫu tuổi nhỏ sức yếu, người nữ y tá Lê Thị Thu Hạnh vẫn kiên cường hoàn thành xuất sắc mọi chỉ tiêu, kế hoạch được giao.4 vạn mũi tiêm và danh hiệu Anh hùng ở tuổi 25Tháng 5 năm 1968, cô Hạnh được điều động đến công tác tại Đội Điều trị 82, một đội phẫu thuật tiền phương nằm thuộc K200, Cục Hậu cần, Quân khu Trị Thiên. Tại đây, cô chính thức bước vào thế giới của căn phòng mổ chiến trường đầy máu, mồ hôi và những giọt nước mắt cứu người. Hằng ngày, sau những giờ phút căng não phục vụ các ca phẫu thuật, y tá Hạnh lại tranh thủ từng chút thời gian rảnh rỗi để giặt giũ bông băng, hấp sấy tiệt trùng các dụng cụ y tế. Có những thời điểm bom đạn địch dập dồn xé toạc lòng đất, trạm phẫu rung chuyển bần bật, cô và các đồng nghiệp vẫn phải nén lòng, vừa chăm sóc thương binh vừa chuẩn bị phương án di dời họ đến vị trí an toàn ngay trong đêm tối mịt mùng để bảo đảm bí mật.Thời gian ấy, mỗi ngày của y tá Hạnh kéo dài từ 15 đến 16 tiếng đồng hồ làm việc liên tục không nghỉ. Nhiều đêm trắng, cô tự nguyện ngồi im lặng, dùng tấm lưng gầy của mình làm điểm tựa cho những người thương binh nặng tựa vào ngủ cho đỡ đau đớn. Những ca thương tật nặng nhất, đau đớn nhất, cô đều chủ động xung phong nhận chăm sóc. Trong suốt 4 năm ròng rã (1968 - 1972), bàn tay dịu hiền của người nữ y tá đã ân cần chăm sóc chu đáo cho hơn 300 thương binh nặng, thực hiện hơn 4 vạn mũi tiêm các loại an toàn tuyệt đối. Nhìn những người lính trẻ oằn mình đau đớn vì vết thương hành hạ, cô đau xót như chính khúc ruột của mình, chăm chút cho họ từng muỗng cháo, ngụm nước mà không một lời thở than. Đối với cô, mỗi người lính bước vào trạm phẫu này đều là những người thân ruột thịt.Tháng 6 năm 1972, nhận thấy năng lực và đạo đức sáng ngời của cô, cấp trên đã cử cô đi học lớp đào tạo y sĩ. Bằng sự nhẫn nại, chịu khó vượt qua muôn vàn thiếu thốn của thời chiến, cô đã xuất sắc tốt nghiệp với tấm bằng loại giỏi. Không chỉ giỏi chuyên môn, y sĩ Lê Thị Thu Hạnh còn là người chị, người em mẫu mực, luôn gần gũi, chia sẻ và giúp đỡ mọi người trong đơn vị, được đồng đội mến phục, cấp trên tuyệt đối tin tưởng.Mười năm cống hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân tại Đội Điều trị 82 đã mang về cho cô những phần thưởng cao quý: 2 Huân chương Chiến công Giải phóng hạng Ba, 4 lần đạt danh hiệu Chiến sĩ thi đua và 2 lần là Dũng sĩ Quyết thắng. Đặc biệt, ngày 15-1-1976, khi vừa bước sang tuổi 25, cô vinh dự được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu cao quý: Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Đó là sự đền đáp xứng đáng cho một trái tim quả cảm đã góp phần đưa sự nghiệp kháng chiến chống Mỹ cứu nước đến ngày thắng lợi hoàn toàn.Giữ lửa nghĩa tình giữa đời thườngNăm 1982, người nữ anh hùng tiếp tục hành trình chinh phục tri thức khi được cử đi học lớp đào tạo bác sĩ tại Trường Đại học Y Dược Huế. Ra trường với tấm bằng loại giỏi, bác sĩ Lê Thị Thu Hạnh được điều về công tác tại Phòng khám Viện Quân y 268, Cục Hậu cần, Quân khu 4. Mang theo những kinh nghiệm xương máu tích lũy từ những năm tháng lăn lộn nơi chiến trường khốc liệt, bà đã có nhiều tham mưu xuất sắc cho Ban giám đốc bệnh viện nhằm nâng cao chất lượng khám, chữa bệnh cho cán bộ, chiến sĩ. Những đề xuất mang tính thực tiễn và hiệu quả cao của bà đã được áp dụng rộng rãi, mang lại niềm vui cho biết bao bệnh nhân.Năm 1993, sau gần 30 năm tận hiến trong màu áo lính, bác sĩ Lê Thị Thu Hạnh chính thức nghỉ hưu với quân hàm Thiếu tá. Khi tôi hỏi về cuộc sống riêng tư, đôi mắt người nữ anh hùng chợt thoáng buồn, giọng cô nghẹn lại vì xúc động:"Chồng cô, chú Trần Đình Cáng, hơn cô 7 tuổi, vốn là cán bộ quân khí từng cùng cô chiến đấu trên chiến trường Trị Thiên khói lửa. Chú vừa là thương binh, vừa mang trong mình dòng máu nhiễm chất độc da cam tàn khốc, sức khỏe yếu nên chú đã rời bỏ mẹ con cô đi cách đây 8 năm rồi con ạ! Giờ cô có 3 người con, 1 con gái và 2 con trai. Các em đều đã khôn lớn, lập gia đình và làm ăn lương thiện. Nhìn các cháu nội, ngoại ngoan ngoãn, đó là niềm hạnh phúc và an ủi lớn nhất của cô khi về già."Dẫu đã bước sang tuổi 75 với 55 năm tuổi Đảng, người nữ anh hùng ấy vẫn chưa một ngày cho phép mình nghỉ ngơi. Hiện tại, với cương vị là Phó chủ tịch Hội Cựu thanh niên xung phong TP Huế, cô vẫn miệt mài cùng đồng đội lặn lội khắp các cánh rừng, khe suối để tìm kiếm hài cốt của những người đồng đội cũ chưa thể trở về. Cô vẫn đứng ra vận động, chăm lo giúp đỡ cho con em các gia đình thương binh, liệt sĩ, những nạn nhân chất độc da cam có hoàn cảnh ngặt nghèo, và đều đặn tham gia các buổi nói chuyện truyền thống để tiếp lửa yêu nước cho học sinh, sinh viên.Chia tay cô khi bóng chiều đã đổ dài trên những mái ngói cổ kính của xứ Huế, câu nói trăn trở đầy tâm huyết của người nữ anh hùng vẫn cứ ám ảnh, day dứt mãi trong tâm trí tôi: “Hiện nay, còn nhiều đồng đội của cô hy sinh chưa được tìm thấy hài cốt để đưa về với gia đình, còn nhiều đứa trẻ là con em thương binh, liệt sĩ nhiễm chất độc da cam sống chật vật quá. Cô còn khỏe ngày nào, ngày đó cô còn phải đi, còn phải làm những việc vì đồng đội, con ạ…!”.Bác sĩ Lê Thị Thu Hạnh — người con gái kiên trung của đất cố đô — vẫn đang lặng lẽ viết tiếp bài ca nghĩa tình giữa đời thường, như một đóa sen ngát hương, sưởi ấm lòng những người ở lại.



