Bài viết

BÀN TAY PHẪU THUẬT DƯỚI ÁNH ĐÈN PIN RỪNG SÂU

Ông Tám từng là bác sĩ phẫu thuật tại chiến trường Trị - Thiên ác liệt. Ông đã thực hiện hàng ngàn ca mổ cứu sống chiến sĩ trong điều kiện thiếu thốn thuốc men và ánh sáng giữa hầm sâu, rừng rậm

Ninh Bình14/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đối với Bác sĩ Lê Văn Tám, "thời hoa lửa" gắn liền với mùi thuốc sát trùng hòa lẫn mùi đất ẩm và máu. Tốt nghiệp đại học y giữa lúc cuộc chiến đang giai đoạn cam go nhất, ông gác lại tương lai ở phố thị để khoác lên mình màu áo xanh, xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước. Trạm phẫu thuật của ông thường là những cái lán tạm bợ dưới tán rừng già hoặc trong các hang đá sâu phía Tây Thừa Thiên Huế.

​Ông Tám nhớ lại những đêm trắng phẫu thuật dưới ánh đèn pin. "Không có đèn mổ cao áp, không có máy thở hiện đại, chúng tôi chỉ có hai chiếc đèn pin được các y tá giữ chặt tay để ánh sáng tập trung vào vết thương. Có những ca mổ kéo dài 5-6 tiếng đồng hồ, tay y tá mỏi nhừ nhưng không ai dám cử động dù chỉ một milimet," ông kể. Khó khăn nhất là khi thuốc tê cạn kiệt, bác sĩ phải vừa mổ vừa trò chuyện, khích lệ tinh thần chiến sĩ để họ quên đi cơn đau xé thịt. Những lúc ấy, bàn tay ông không được phép run rẩy, bởi chỉ một sai sót nhỏ cũng có thể khiến một người đồng đội ra đi mãi mãi.

​Có một trường hợp ông không bao giờ quên, đó là một chiến sĩ trinh sát trẻ bị mảnh pháo găm sâu vào ngực. Khi đưa vào trạm, mạch anh đã yếu dần. Trong điều kiện thiếu hụt máu truyền nghiêm trọng, chính ông Tám và các y sĩ đã tự rút máu của mình để truyền trực tiếp cho bệnh nhân ngay trên bàn mổ. Ca mổ thành công, người chiến sĩ ấy sau này đã quay lại tìm ông để cảm ơn "người cha thứ hai" đã sinh ra mình một lần nữa. Những giọt máu hòa quyện giữa bác sĩ và chiến sĩ chính là biểu tượng cao đẹp nhất của tình đồng chí, đồng đội.

​Sau ngày đất nước thống nhất, bác sĩ Tám vẫn tiếp tục cống hiến cho ngành y tế địa phương cho đến khi nghỉ hưu. Ông thường nói với sinh viên y khoa rằng: "Lương y không chỉ cần cái đầu lạnh và bàn tay khéo, mà cần một trái tim biết đau cùng nỗi đau của bệnh nhân". Câu chuyện của ông là bài học về sự tận tụy, sáng tạo và lòng nhân ái bao la, nhắc nhở thế hệ trẻ rằng trong bất cứ hoàn cảnh nào, sự tử tế và trách nhiệm vẫn luôn là ngọn đuốc dẫn đường

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn