BÀN THỜ GIỮA RỪNG
Giữa khu rừng sâu, đơn vị lập một bàn thờ nhỏ. Chỉ là vài viên đá xếp lại, một nén nhang cắm xuống đất. Đó là nơi họ tưởng niệm những đồng đội đã hy sinh mà chưa kịp đưa về quê. Mỗi lần đi qua, ai cũng dừng lại, đứng nghiêm trong im lặng. Có chiến sĩ trẻ hỏi: “Sao không đợi hòa bình rồi làm lễ lớn?” Người chỉ huy trả lời: “Ở đâu có đồng đội nằm lại, ở đó phải có sự nhớ thương.” Bàn thờ giữa rừng không khói hương nghi ngút, nhưng thấm đẫm nghĩa tình của những con người đi qua thời hoa lửa cùn
Giữa khu rừng sâu, đơn vị lập một bàn thờ nhỏ. Chỉ là vài viên đá xếp lại, một nén nhang cắm xuống đất. Đó là nơi họ tưởng niệm những đồng đội đã hy sinh mà chưa kịp đưa về quê. Mỗi lần đi qua, ai cũng dừng lại, đứng nghiêm trong im lặng. Có chiến sĩ trẻ hỏi: “Sao không đợi hòa bình rồi làm lễ lớn?” Người chỉ huy trả lời: “Ở đâu có đồng đội nằm lại, ở đó phải có sự nhớ thương.” Bàn thờ giữa rừng không khói hương nghi ngút, nhưng thấm đẫm nghĩa tình của những con người đi qua thời hoa lửa cùn


