bạn Thuyền ở đâu? Lên tiếng xem kể thế đã đúng và đủ chưa?
Vượt qua trận địa “pháo trâu”, lúc đó khoảng 4-5 giờ, nên chúng tôi đi nhanh và chú ý quan sát rồi tìm được một khe có nhiều cây to và nhiều tảng đá mồ côi, chúng tôi vào ẩn nấp thì gặp nhiều bộ đội và dân thường ẩn nấp rải rác trong khe, tôi gặp một người dân để hỏi hướng đi về đèo Cao Bắc thì người đó chỉ hướng đi về Khâu Đồn - Cây 8 thị xã Cao Bằng. Biết được hướng đi, tôi đi ra bìa khe quan sát và định sẵn hướng đường để tối đi, đang quan sát thì thấy một nhóm lính tầu phía xa đang đi lại trên cánh đồng, tôi vào bảo và cùng Thuyền tìm một hẻm kín đáo, cách xa khu bộ đội và người dân, cảm thấy an toàn tôi ngủ 1 giấc ngon lành.
Khoảng 18 h, đang đứng ở bìa khe tôi nhìn thấy phía xa xa 2 quả pháo hiệu bay vọt lên, sau đó tôi gọi Thuyền lên đường hướng Khâu Đồn - Cây 8 thẳng tiến. Cứ men theo khe núi, lối nhỏ mà đi… sau khi cắt ngang mấy con đường dân sinh chúng tôi vượt đường cái đi một lúc thì gặp bãi soi đến đó chúng tôi tạm nghỉ và quan sát phía trước hình như có 1 cây cầu treo, đến gần thì đúng là cầu treo thật, Thuyền đi lên định qua cầu nhưng tôi ngăn lại, lối nhỏ là lối an toàn, tôi và Thuyền lần xuống và lội qua sông, chúng tôi tiếp tục đi theo con đường của cầu treo và về đến Khâu Đồn, qua ngã 3 một đoạn thì mùi xác chết rất lặng, đậm đặc, cảm giác sợ hãi ập đến, không ai bảo ai Thuyền và tôi đi nhanh như chạy… đang đi bỗng một tiếng hô sắc lạnh: Đống nào? Tôi giật mình đứng lại, theo phản xạ nói to Việt Nam sau đó hai bên đường ập ra khoảng 7-8 ông lính nhà ta, tôi nhanh nhảu nói các anh người Vĩnh Phúc, họ nói đúng và họ đi trinh sát đang trên đường về, tự nhiên chân thấy moi mỏi, nhưng húng tôi vẫn đi, một lúc sau đến cầu Tài Hồ Sìn, cầu đã bị đánh sập, leo mố cầu sang bờ vào 1 căn lán tôi nằm vật ra sạp ngủ như chưa được ngủ bao giờ!
Từ Tài Hồ Sìn tôi và Thuyền đi về Ngân Sơn, gần hết đèo Cao Bắc tôi gặp Dũng là liên lạc đại đội đang trực thu dung, thấy tôi Dũng cùng tôi vào nơi tập kết của đơn vị còn Thuyền đi về hướng Ngân Sơn.
Về đơn vị tội được điều về B2 và chỉ dẫn để nhận tư trang và vũ khí, trước khi đổi súng tôi tháo hộp tiếp đạn để giữ lại thì phát hiện hộp tiếp đạn bị bắn thủng một lỗ và mặt đối diện vỡ một miếng to, thấy thế tôi giật mình nhìn vào hông thì thấy quần đang mặc thủng nhiều lỗ, cởi quần kiểm ta thì phát hiện 1 vết thương ở hông sưng nổi bằng hạt Ngô, xung quanh có nhiều vệt máu đã khô, tôi báo cáo sơ qua tình hình mấy ngày chiến đấu của tôi với chỉ huy rồi về A nghỉ ngơi, tắm giặt.
Sáng hôm sau đơn vị hành quân vào xã Cốc Đán theo tướng Đàm Ngụy xây dựng phòng tuyến và chốt tại đó.
Thời gian tôi ở đèo Cao Bắc rất ngắn nhưng không biết nguồn tin từ đâu mà Mẹ tôi biết được tôi đã vượt vòng vây an toàn và hiện đang ở Ngân Sơn, mẹ chuẩn bị quà và lệnh cho chị gái tôi lên Ngân Sơn ngay, nhận lệnh, chị tôi lên xe của bộ đội, ngược dòng đoàn người sơ tán, chị tôi thẳng tiến ra chiến trường đang rền vang tiếng súng… Lên đến Ngân Sơn chị vào doanh trại của đơn vị của tôi thì biết chúng tôi đang ở Bằng Khẩu, chị ra Ngân Sơn để lên Bằng Khẩu nhưng bị từ chối vì lệnh cấm đến vùng chiến sự. Chị quay lại doanh trại đơn vị gửi lại quà cho tôi rồi về Bắc Kạn an toàn.
Sau khoảng 3-4 ngày đổi ca chốt, tôi xuống tắm giặt thì nhận được phần quà của mình gồm một hộp sữa và 2 cái bánh mỳ nhưng ruột bánh đã khô và tơi, ôi vừa chảy nước mắt vừa chấm bánh mỳ với sữa cảm giác ngọt ngào cho đến tận bây giờ……
Cốc Đán những ngày cuối tháng 2 năm 1979.
Từ lúc chia tay cho đến tận bây giờ tôi và Thuyên khống có thông tin gì với nhau.



