Sài Gòn những năm 1970, tiếng rao của Mẹ Tám len lỏi khắp các ngõ ngách với gánh hoa huệ trắng thơm nức. Ít ai ngờ rằng, dưới lớp lá gói hoa xanh mướt là những bản tin quân sự quan trọng. Con trai mẹ, anh Thành, đóng vai một thợ sửa máy chữ, hằng ngày tiếp xúc với các văn bản của chính quyền địch để thu thập tin tức.
Hai mẹ con phối hợp nhịp nhàng: Thành thu thập tin, Mẹ Tám chuyển tin. Mẹ dạy con: "Làm nghề này, cái đầu phải lạnh nhưng trái tim phải nóng. Nếu có chuyện gì, mẹ con mình cùng gánh vác."Một buổi chiều mưa tầm tã, căn cứ bí mật của Thành bị lộ do có kẻ chỉ điểm. Khi toán cảnh sát ập đến, Thành nhanh chóng nhét bản kế hoạch hành quân vào miệng và nuốt chửng, đồng thời dùng súng ngắn bắn trả để đánh lạc hướng, tạo thời gian cho các đồng chí khác rút lui qua lối thoát hiểm.Thành hy sinh ngay tại bàn làm việc, trên tay vẫn còn cầm chặt chiếc kìm sửa máy – thứ vũ khí thầm lặng của anh. Anh ngã xuống để giữ vẹn toàn bí mật cho mạng lưới tình báo và sự an toàn của người mẹ già đang quẩy gánh hoa ở đầu phố.Mẹ Tám đi ngang qua, thấy đám đông tụ tập và tiếng súng nổ. Mẹ chết lặng khi thấy người ta khiêng một thi thể đắp tấm bạt cũ ra xe. Qua đôi giày vải quen thuộc, mẹ biết đó là Thành. Nhưng mẹ không được khóc, không được nhận con. Mẹ siết chặt đòn gánh, đôi chân run rẩy nhưng vẫn bước tiếp, miệng vẫn rao: "Ai mua hoa không..." Nước mắt mẹ chảy ngược vào trong, mặn đắng.Sau ngày giải phóng, sự thật về sự hy sinh của Thành mới được công bố. Mẹ Tám được phong tặng danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng. Trong căn nhà nhỏ, mẹ đặt một lọ hoa huệ trắng tinh khiết lên bàn thờ con. Mẹ bảo: "Thằng Thành nó thích mùi hoa này nhất. Nó bảo hoa trắng như lòng dân mình, không gì làm bẩn được."Những đồng đội cũ của Thành thường xuyên về thăm mẹ. Họ kể cho mẹ nghe về sự dũng cảm của anh, về những bản tin quý giá đã giúp quân ta bẻ gãy nhiều cuộc càn quét. Mẹ nghe, đôi mắt mờ đục ánh lên niềm tự hào. Mẹ không tiếc con, mẹ chỉ tiếc mình không còn sức để gánh hoa đi tiếp bước đường con đã chọn.Kết thúc: Câu chuyện khép lại với hình ảnh gánh hoa của mẹ nay đã trở thành một kỷ vật trong bảo tàng. Những anh hùng như Thành đã hóa thân vào hòa bình của phố phường, và những người mẹ như mẹ Tám chính là những "trạm liên lạc" vĩnh cửu của lòng yêu nước, giữ cho mạch máu dân tộc luôn chảy mãi.