Bản Tình Ca Bất Tử Bên Dòng Sông Thạch Hãn
Mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại Thành cổ Quảng Trị là một khúc tráng ca đau thương nhưng vô cùng oanh liệt. Giữa hàng vạn chiến sĩ đã nằm lại mảnh đất này, câu chuyện và bức thư tuyệt mệnh của anh Lê Văn Huỳnh, người con quê hương Thái Bình, sinh viên trường Đại học Bách khoa Hà Nội, đã lấy đi nước mắt của bao thế hệ. Anh nhập ngũ khi vừa cưới vợ được vỏn vẹn sáu ngày, bỏ lại giảng đường và tương lai tươi sáng phía trước.
Vào sinh ra tử tại "cối xay thịt" Thành cổ, nơi mà mỗi mét đất phải chịu hàng tấn bom đạn, anh Huỳnh cùng đồng đội bám trụ kiên cường suốt 81 ngày đêm để bảo vệ từng tấc đất quê hương. Dự cảm được sự khốc liệt của cuộc chiến và ngày ra đi của mình, anh đã lặng lẽ viết một bức thư dài gửi về cho gia đình và người vợ trẻ Đặng Thị Xơ. Bức thư được anh giấu kỹ dưới đáy ba lô, không một lời bi lụy, mà tràn ngập tình yêu thương và niềm tin tất thắng. Anh viết: "Mẹ kính yêu... con ra đi mẹ đừng khóc nhiều... Em yêu thương... ngày thống nhất em hãy đi bước nữa...".
Anh Lê Văn Huỳnh hy sinh vào ngày 11/9/1972 khi đang làm nhiệm vụ đưa hàng qua sông Thạch Hãn. Sự cống hiến của anh, cũng như của hàng vạn chiến sĩ Thành cổ, là sự dâng hiến vĩ đại của một thế hệ tri thức trẻ. Các anh đã xếp bút nghiên để viết nên trang sử bằng máu, để dòng sông Thạch Hãn hôm nay mãi mãi hát khúc ca hòa bình cho đất nước.


