Bản Tình Ca Gửi Lại Khánh Thạnh
Bản Tình Ca Gửi Lại Khánh Thạnh
Bản Tình Ca Gửi Lại Khánh Thạnh
Có những người lính bước ra khỏi cuộc chiến với một hình hài không còn vẹn nguyên, nhưng tâm hồn họ lại hóa thành những tượng đài bất tử trong lòng thế hệ mai sau. Họ đem tuổi trẻ gieo vào đất mẹ, để từ nơi bom cày đạn xới, những mầm xanh của hòa bình được vươn lên. Người chiến sĩ năm ấy — ông Phạm Văn Lắm, chính là một nốt nhạc kiên trung trong bản tráng ca bất tận ấy.
Sinh vào ngày đầu tiên của năm 1955, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang bước vào giai đoạn cam go và khốc liệt nhất, tuổi thơ của cậu bé Lắm đã thấm đẫm tiếng còi báo động và những làn khói bom bên dòng sông quê hương Khánh Thạnh. Khi vừa tròn tuổi đôi mươi tràn đầy nhựa sống, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh thanh niên đất Khánh Thạnh đã tạm biệt gia đình, gác lại những ước mơ riêng tư để khoác lên mình màu áo xanh bồng bềnh kiêu hãnh của người lính.
Chiến trường đón anh bằng những trận mưa bom bão đạn điên cuồng của kẻ thù, bằng cái đói, cái rét nơi rừng sâu và cả ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết tính bằng gang tấc. Nhưng gian khổ không làm sờn lòng, hiểm nguy không làm lùi bước, người lính trẻ Phạm Văn Lắm cùng đồng đội vẫn kiên cường bám trụ bên những chiến hào. Với khẩu súng chắc trong tay, ông đã đi qua biết bao trận đánh ác liệt, sẵn sàng hiến dâng cả máu xương để bảo vệ từng tấc đất thiêng liêng, giữ vững mạch máu giao thông cho những đoàn xe ra tiền tuyến.
Chiến tranh lùi xa, non sông nối liền một dải, ông Phạm Văn Lắm trở về với mảnh đất quê hương Khánh Thạnh yêu dấu. Nhưng cái giá để đổi lấy độc lập, tự do chưa bao giờ là rẻ. Người lính năm xưa mang về hành trang là một cơ thể hằn sâu những vết tích tàn khốc của đạn bom. Tấm thẻ thương binh với tỷ lệ thương tật từ 61-80% là một minh chứng đầy xót xa nhưng cũng vô cùng tự hào về những cống hiến của ông. Hơn nửa sức khỏe đã gửi lại nơi chiến trường khói lửa, những mảnh đạn găm sâu vào da thịt cứ mỗi bận trái gió trở trời lại đau nhức nhối, hành hạ thân xác người cựu binh.
Giờ đây, khi mái đầu đã bạc trắng theo năm tháng, đứng giữa mảnh đất Khánh Thạnh thanh bình đang ngày một đổi mới, người cựu binh ấy khẽ nở nụ cười hiền hậu. Ông không nuối tiếc thanh xuân, cũng không oán thán những nỗi đau thể xác, bởi ông biết rằng, một phần máu thịt mình gửi lại chiến trường ngày ấy đã hóa thân vào màu xanh của ruộng đồng, vào cuộc sống tự do, hạnh phúc của thế hệ hôm nay. Câu chuyện của ông mãi là bản tình ca sâu sắc, lay động lòng người về một thời hoa lửa kiên cường



