Bản tình ca viết bằng máu và sương muối
Bản tình ca viết bằng máu và sương muối
Vào những năm tháng biên giới căng thẳng nhất, có một người lính trẻ tên Nam quê ở dưới xuôi lên nhận nhiệm vụ tại đồn Dào San. Những ngày đầu, cái lạnh cắt da cắt thịt và sương mù dày đặc khiến anh nhiều lần đổ bệnh. Trong một lần tuần tra giữa rừng sâu gặp bão tuyết, Nam bị lạc và ngất đi vì kiệt sức.
Chính bà con bản Dào San đã tìm thấy anh. Một cụ già người Mông đã cõng anh về bản, đốt lửa sưởi ấm và cho anh uống bát nước lá rừng đắng ngắt nhưng ấm sực. Trong những ngày dưỡng thương tại bản, Nam đã đem lòng yêu mến cô gái người Mông tên Súa – người hằng ngày đem cháo và thuốc cho anh.
Hòa bình lập lại nhưng nhiệm vụ vẫn còn đó, Nam quyết định ở lại, gắn bó cuộc đời mình với đồn Dào San và cưới Súa làm vợ. Câu chuyện tình của họ như một đóa hoa ban nở giữa đá tai mèo, minh chứng rằng: Dù biên thùy có khắc nghiệt đến đâu, tình yêu và lòng trung thành với mảnh đất này sẽ sưởi ấm tất cả.



