Bản tình ca viết trên lá trung quân
Bản tình ca viết trên lá trung quân
Nhân chứng kể: Ông Nguyễn Hải An (Cựu chiến binh Đoàn văn công giải phóng miền Nam)
"Lá trung quân là loại lá rừng đặc biệt ở chiến trường miền Đông: đốt không cháy, gặp mưa không nát, thường được bộ đội ta dùng để lợp mái trung quân cho hầm dã chiến. Nhưng với những người lính văn công chúng tôi, lá trung quân còn là trang giấy tình yêu, nơi lưu giữ những xúc cảm lãng mạn giữa ngút ngàn bom đạn. Tôi và nhà thơ Xuân Quỳnh (ngày đó là phóng viên chiến trường) từng có những cuộc gặp gỡ vội vã dưới tán rừng Tây Ninh.
Đêm mùa khô năm 1971, sau một buổi biểu diễn phục vụ các chiến sĩ vừa từ mặt trận trở về, tôi ngồi bên cửa hầm chữ A dưới ánh trăng rừng nhạt nhòa. Cảm xúc trào dâng trước sự hy sinh vô bờ bến của đồng đội, tôi lấy một chiếc lá trung quân bản lớn, dùng mũi dao găm cẩn thận khắc từng nốt nhạc của bài khúc hát yêu thương mà tôi vừa sáng tác. Những dòng nhạc, lời ca hiện lên xanh mướt trên nền lá khô, gửi gắm khát vọng về một ngày đất nước lặng tiếng súng, đôi lứa được trở về bên nhau.
Tôi đem chiếc lá ấy tặng cho người bạn gái là nữ diễn viên múa cùng đoàn. Cô ấy kẹp chiếc lá trung quân vào trang nhật ký gối đầu giường. Mấy ngày sau, một trận bom tọa độ dội xuống đội hình đoàn văn công, chiếc balô của cô ấy bị đất vùi lấp. Khi bới lên, cuốn nhật ký đã cháy xém một nửa, nhưng chiếc lá trung quân khắc bản tình ca thì vẫn nguyên vẹn, xanh ngắt như thách thức sự tàn bạo của bom đạn. Chúng tôi đã đi qua thời hoa lửa bằng những giai điệu yêu thương mộc mạc viết trên lá rừng như thế."



