Bài viết

Bạn tôi trong những ngày bom đạn

Tôi và Hòa quen nhau vào một buổi chiều giữa rừng Trường Sơn, khi cả đơn vị đang khẩn trương dọn đường sau một trận bom nặng. Hòa lớn hơn tôi một tuổi, dáng người chắc nịch, khuôn mặt rám nắng nhưng nụ cười lúc nào cũng hiền, như thể chẳng có gì trên thế gian này có thể khiến anh chùn bước. Ngày hôm ấy, khi tôi loay hoay vác bao lương thực nặng trĩu, Hòa bước đến, đỡ giúp mà chẳng nói gì nhiều. Từ khoảnh khắc đó, chúng tôi trở thành đôi bạn thân nhất giữa chốn rừng núi mịt mù bom đạn. Những ngà

Quảng Trị03/12/2025Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi và Hòa quen nhau vào một buổi chiều giữa rừng Trường Sơn, khi cả đơn vị đang khẩn trương dọn đường sau một trận bom nặng. Hòa lớn hơn tôi một tuổi, dáng người chắc nịch, khuôn mặt rám nắng nhưng nụ cười lúc nào cũng hiền, như thể chẳng có gì trên thế gian này có thể khiến anh chùn bước. Ngày hôm ấy, khi tôi loay hoay vác bao lương thực nặng trĩu, Hòa bước đến, đỡ giúp mà chẳng nói gì nhiều. Từ khoảnh khắc đó, chúng tôi trở thành đôi bạn thân nhất giữa chốn rừng núi mịt mù bom đạn.

Những ngày làm nhiệm vụ, chúng tôi kề vai trong từng bước chân. Có hôm trời tối sầm lại chỉ trong vài phút, tiếng máy bay gầm trên đầu khiến đất rung chuyển. Cả đội phải vội vã tìm hầm ẩn nấp, tôi sợ đến mức hai tay run bần bật, nhưng Hòa vẫn giữ chặt vai tôi, thì thầm: “Cứ thở đều thôi, có tớ ở đây mà.” Chỉ một câu nói nhỏ thôi nhưng đủ giúp tôi vượt qua nỗi sợ. Sau trận bom, chúng tôi lại tiếp tục công việc, dọn từng tảng đá, kéo từng thân cây đổ để đường được thông. Hòa làm việc như chưa từng biết mệt, còn tôi chỉ biết nén đau để không bị bỏ lại phía sau.

Có một hôm, khi chúng tôi đang qua suối lớn, dòng nước đục ngầu vì cơn mưa đêm trước, chân tôi bị trượt và suýt bị cuốn đi. Chính Hòa đã kịp nắm cổ tay tôi, kéo ngược lại, nước tạt vào mặt anh, khiến áo anh sũng như vừa vớt từ suối lên. Tôi còn nhớ rõ nụ cười ấm áp của anh lúc đó: “Sống rồi nhé. Tối nay tớ chia phần cơm của tớ cho cậu.” Câu nói đùa nhẹ nhàng ấy khiến sống mũi tôi cay đến lạ.

Ban đêm, khi lửa trại bập bùng và cả đội mệt nhoài sau ngày dài, Hòa hay kể cho tôi nghe về quê anh – một làng nhỏ với hàng tre nghiêng bóng xuống con mương. Anh bảo chiến tranh kết thúc, chúng tôi sẽ cùng về, anh sẽ chỉ tôi cách bắt cá, cách phơi lúa dưới nắng mùa thu. Tôi tin vào điều đó, tin vào một tương lai bình yên mà chúng tôi đang góp sức xây dựng.

Rồi một chiều, khi chúng tôi đang giúp nhau chuyển những thùng đạn dược, tiếng nổ bất ngờ vang lên phía con dốc. Mảnh bom sượt qua, và trong khoảnh khắc hỗn loạn ấy, tôi chỉ kịp thấy Hòa lấy thân mình che cho tôi. Khi khói bụi tan đi, Hòa vẫn nằm đó, nụ cười hiền còn vương trên môi nhưng đôi mắt đã khép lại, như đang ngủ giữa rừng già. Tôi quỳ xuống bên anh, đôi tay run rẩy, gọi mãi mà anh không trả lời.

Ngày tiễn anh, cả đơn vị đứng lặng. Tôi nắm chặt cuốn sổ mà Hòa để lại, trong đó có vài dòng viết dở: “Nếu ai đó đọc được những dòng này, hãy nói với mẹ tôi rằng con trai mẹ đã sống trọn vẹn tuổi trẻ của mình…” Tôi hiểu rằng, tuổi trẻ của chúng tôi không chỉ là những ngày làm nhiệm vụ, mà còn là những tình bạn đẹp đẽ, kiên cường và bất tử.

Đến tận bây giờ, mỗi khi nhớ về Hòa, tôi lại thấy như mình nghe tiếng anh vang trong rừng gió: “Tiếp tục đi, đừng sợ. Mình luôn đi cùng nhau.” Và tôi biết, tình bạn ấy sẽ sống mãi trong câu chuyện của thời hoa lửa – thời mà tuổi trẻ chúng tôi đã rực cháy để giữ lấy hòa bình cho ngày mai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn