BẢN TRƯỜNG CA CỦA NƯỚC MẮT – NGƯỜI MẸ MƯỜI MỘT LẦN ĐỢI CON p2
Nếu có một hình tượng nào có thể khái quát trọn vẹn nhất sự hy sinh vô cùng, vô tận của dân tộc Việt Nam, thì đó chính là hình ảnh Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ. Mẹ không ra trận, không trực tiếp bắn rơi máy bay hay phá xe tăng địch, nhưng mẹ chính là người đã hiến dâng tất cả những gì quý giá nhất của một người phụ nữ cho sự nghiệp giải phóng dân tộc: 9 người con trai, 1 người con rể và 2 cháu ngoại của mẹ đã mãi mãi không trở về.
Hình ảnh lay động lòng người nhất chính là mâm cơm trong ngôi nhà của mẹ. Suốt hàng chục năm, mẹ luôn đặt thêm những đôi đũa, những chiếc bát trống trên bàn cơm, như thể các con chỉ đi vắng đâu đó và sẽ về bất cứ lúc nào. Mẹ ngồi đó, bên hiên nhà, đôi mắt mờ đục nhìn ra con đường làng, đợi một bóng dáng thân quen. Đêm đêm, mẹ vẫn thắp nén nhang, lầm rầm khấn nguyện cho những đứa con đang ở đâu đó nơi chiến trường xa xôi.
Ngày 30/4/1975, khi cả nước vỡ òa trong niềm vui chiến thắng, mẹ Thứ cũng cười, nhưng giọt nước mắt lăn dài trên đôi gò má nhăn nheo của mẹ mang một vị mặn chát của sự cô độc vĩ đại. Đất nước đã độc lập, nhưng 9 người con trai của mẹ đã hóa thân vào cỏ cây, vào đất đá, vào sóng nước của dòng sông Thu Bồn, không một ai trở về để gọi một tiếng “Mẹ ơi”.
Mẹ Thứ qua đời vào năm 2010, thọ 106 tuổi. Mẹ ra đi để lại một huyền thoại về đức hy sinh. Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Quảng Nam được lấy nguyên mẫu từ hình ảnh của mẹ, như một sự tri ân của cả dân tộc dành cho những người phụ nữ đã gánh trên vai cả chiều dài lịch sử đau thương và hào hùng.



