Bài viết

BẢN TUYÊN NGÔN TUỔI TRẺ BẤT TỬ

Có những câu nói vượt qua sự băng hoại của thời gian để trở thành kim chỉ nam cho cả một dân tộc. "Con đường của thanh niên chỉ có thể là con đường cách mạng, không thể có con đường nào khác" – câu nói ấy không phát ra từ một chính khách lão luyện, mà từ đôi môi của một chàng trai mới chỉ 17 tuổi đứng trước tòa án thực dân. Lý Tự Trọng, người đoàn viên đầu tiên, chính là "nhân chứng lịch sử" rực rỡ nhất về một thời kỳ hoạt động cách mạng trước năm 1945, nơi mà tuổi trẻ đồng nghĩa với sự dấn thân không điều kiện.

Hà Tĩnh18/08/2026Đoàn Phường Tiến Thành ((BT) Đoàn phường Tiến Thành)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

ý Tự Trọng tên thật là Lê Hữu Trọng, sinh ngày 20/10/1914 tại làng Bản May, tỉnh Nakhon Phanom, Thái Lan. Ông sinh ra trong một gia đình yêu nước quê gốc ở Hà Tĩnh. Ngay từ khi còn nhỏ, Trọng đã được nuôi dưỡng trong môi trường cách mạng hải ngoại. Năm 1926, ông là một trong những thiếu niên ưu tú được tổ chức chọn sang Quảng Châu (Trung Quốc) học tập và được Bác Hồ (lúc đó lấy tên là Lý Thụy) trực tiếp dìu dắt. Cái tên "Lý Tự Trọng" được Bác đặt cho, chữ "Lý" như một sự khẳng định họ chung của gia đình cách mạng. Ông thạo nhiều ngoại ngữ và sớm bộc lộ tư chất của một cán bộ giao liên xuất sắc.

Năm 1929, Lý Tự Trọng được cử về nước hoạt động tại Sài Gòn với nhiệm vụ thành lập Đoàn Thanh niên Cộng sản và làm giao liên cho Xứ ủy Nam Kỳ. Sài Gòn những năm đó là hang ổ của mật thám Pháp, mỗi bước đi của người hoạt động cách mạng đều kề cận cái chết. Ngày 8/2/1931, trong một buổi mít tinh kỷ niệm cuộc khởi nghĩa Yên Bái tại sân vận động Larégnère (nay là đường Võ Văn Tần), để bảo vệ diễn giả đang bị mật thám Pháp vây bắt, Lý Tự Trọng đã rút súng bắn chết thanh tra mật thám Le Grand. Ông bị bắt và bị tra tấn dã man trong các nhà tù khét tiếng như bót Catinat và khám lớn Sài Gòn.

Dù bị hành hạ bằng điện, bằng đòn roi đến chết đi sống lại, người thanh niên 17 tuổi ấy vẫn không hề khuất phục. Tại tòa án, khi luật sư bào chữa xin giảm án vì ông "chưa đủ tuổi thành niên và hành động thiếu suy nghĩ", Lý Tự Trọng đã khảng khái ngắt lời và thốt lên câu nói bất hủ về con đường của thanh niên. Ngày 21/11/1931, ông hiên ngang bước lên máy chém, hát vang bài "Quốc tế ca", để lại niềm xúc động và lòng khâm phục sâu sắc trong lòng nhân dân.

Lý Tự Trọng không chỉ là một anh hùng, anh là người đặt nền móng cho tinh thần thanh niên Việt Nam. Với các cán bộ Đoàn ngày nay, anh là người anh cả dẫn đường. Trong thời đại hiện nay, "con đường cách mạng" của người trẻ có lẽ là cuộc chiến với sự lạc hậu, là hành trình đưa công nghệ và tri thức Việt Nam vươn ra biển lớn. Anh Trọng dạy chúng ta rằng: Đừng đợi đến khi "đủ tuổi" mới hành động vì cộng đồng. Sức mạnh của thanh niên nằm ở sự quyết liệt và dám lựa chọn con đường khó khăn nhất để phụng sự.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn