BĂNG BÓ VỘI DƯỚI MƯA RỪNG
Câu chuyện về một ca băng bó khẩn cấp giữa mưa rừng Trường Sơn, nơi sự sống được giữ lại bằng vài thao tác vội vàng và tình đồng đội.
Mưa rừng đổ xuống đúng lúc anh Lâm bị mảnh bom sượt qua vai. Máu hòa với nước mưa, loang ra rất nhanh. Chúng tôi kéo anh vào tán cây, che tạm bằng tấm tăng.
Băng bó trong mưa không dễ. Tay trơn, vải ướt, ánh đèn pin yếu. Nhưng không ai chần chừ. Người giữ đèn, người ép vết thương, người trấn an: “Không sao đâu, ráng chút.”
Anh Lâm cắn răng chịu đau, không kêu. Tôi nhìn gương mặt anh tái đi, nghĩ đến bao lần ở quê, mẹ tôi cũng băng tay cho tôi sau những vết xước khi gặt lúa. Khác chăng, nơi đây không có bếp ấm, chỉ có mưa rừng lạnh buốt.
Băng xong, chúng tôi dìu anh đứng dậy. Mưa vẫn rơi, đường vẫn trơn. Nhưng vết thương đã được giữ lại, và như thế là đủ để đi tiếp. Trên Trường Sơn, nhiều khi sự sống được níu bằng những điều rất giản dị.



