Băng trắng giữa làn mưa bom
Những cuộn băng trắng đã trở thành biểu tượng của sự sống giữa chiến trường ác liệt. Nơi đó, y tá Lê Thị Cúc đã dùng chính đôi tay mình để níu giữ sinh mệnh đồng đội. Một kỷ niệm về ca cứu thương giữa mưa bom vẫn khiến bác không thể nào quên.
Trong những năm 1972–1973, chiến trường đường 20 Quyết Thắng thuộc dãy Trường Sơn trở nên đặc biệt ác liệt. Đây là tuyến vận tải trọng yếu, thường xuyên bị không quân Mỹ đánh phá dữ dội. Đơn vị 595, nơi y tá Lê Thị Cúc công tác, được giao nhiệm vụ vừa đảm bảo quân y, vừa sẵn sàng cơ động theo các đơn vị chiến đấu.
Một buổi chiều mưa rừng xối xả, máy bay địch bất ngờ ném bom xuống khu vực đóng quân. Thương binh được cáng về liên tục. Trong điều kiện thiếu thuốc, thiếu bông băng, bác Cúc phải xé cả áo cá nhân để làm băng cứu thương.
Bác kể lại, giọng chậm rãi:
“Lúc ấy, tôi không còn nghĩ mình là con gái. Chỉ biết làm sao cho máu ngừng chảy, cho đồng đội sống.”
Có chiến sĩ bị thương nặng ở chân, nguy cơ hoại tử rất cao. Bác thức trắng ba đêm liền chăm sóc, thay băng, động viên tinh thần. Khi người lính ấy qua cơn nguy kịch, bác mới lặng lẽ ngồi xuống gốc cây, nước mắt trào ra vì mệt và vì mừng.
Những nỗ lực không tên ấy đã góp phần giữ vững lực lượng chiến đấu trên tuyến đường huyết mạch. Sau chiến tranh, với thành tích xuất sắc trong phục vụ chiến đấu, bác được tặng Bằng khen của Bộ Tư lệnh mặt trận Trường Sơn, một phần thưởng xứng đáng cho sự hy sinh thầm lặng.



