Bằng Văn Sơn Ánh đèn không tắt giữa rừng sâu
Bằng Văn Sơn (1956) – y tá tận tụy, kiên cường nơi tuyến sau, ngày đêm giành giật sự sống cho đồng đội.
Bằng Văn Sơn, sinh năm 1956, là một y tá trẻ đã dành trọn tuổi thanh xuân của mình nơi chiến trường khốc liệt. Giữa những ngày tháng bom đạn dội xuống không ngừng, anh chọn đứng ở tuyến sau – nơi từng sinh mạng được giành giật trong lặng thầm nhưng không kém phần cam go.
Trong những trạm xá dã chiến dựng vội giữa rừng, Sơn ngày đêm chăm sóc thương binh. Không có đủ thuốc men, không có thiết bị hiện đại, mọi thứ đều dựa vào sự tận tâm và đôi tay khéo léo của người y tá. Những vết thương nặng, những ca cấp cứu gấp… tất cả đều được anh xử lý bằng sự bình tĩnh và ý chí bền bỉ.
Có những đêm, tiếng bom nổ dội lại từ xa, mặt đất rung chuyển, nhưng Sơn vẫn cúi mình bên thương binh, tỉ mỉ băng bó từng vết thương. Ánh đèn dầu leo lét chiếu lên khuôn mặt đầy mệt mỏi, nhưng trong ánh mắt anh luôn ánh lên sự quyết tâm – không để bất kỳ ai bị bỏ lại phía sau.
Đồng đội gọi anh là “ngọn đèn không tắt”, bởi dù trong hoàn cảnh khó khăn nhất, anh vẫn kiên trì giữ vững vị trí của mình, mang lại hy vọng sống cho biết bao người lính.
Giữa thời hoa lửa, Bằng Văn Sơn là biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng – một người chiến sĩ không cầm súng, nhưng góp phần giữ vững niềm tin và sự sống nơi chiến trường.



