Bài viết

Bánh Mỳ Đen Và Những "Sứ Giả" Bầu Trời

Hưng Yên01/01/2026Đỗ Thanh Nhàn (xã Chí Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chào bạn, chúng ta tiếp tục hành trình lịch sử đầy tự hào với ba câu chuyện tiếp theo (Số 70, 71 và 72). Những câu chuyện này sẽ đưa chúng ta đến với tình đoàn kết quốc tế cao cả, những ngày chuẩn bị khởi nghĩa sục sôi và những trận đánh mưu trí trên đại ngàn.

🇻🇳 Câu Chuyện Số 70: Bánh Mỳ Đen Và Những "Sứ Giả" Bầu Trời

Người Kể: Cựu chiến binh Phạm Xuân Đài (Sĩ quan điều khiển tên lửa, Trung đoàn 236)

Thời Điểm: Giai đoạn 1965 – 1972, Bảo vệ bầu trời miền Bắc

Trong những năm tháng đối đầu với không quân hiện đại của Mỹ, quân đội Việt Nam không hề đơn độc. Bên cạnh chúng tôi là những người đồng chí, chuyên gia đến từ Liên Xô. Họ là những "Sứ giả bầu trời", mang theo kiến thức về tên lửa SAM-2 để cùng chúng tôi đánh bại "pháo đài bay" B-52. Tôi nhớ mãi người bạn tên Ivan – một sĩ quan kỹ thuật cao lớn, có đôi mắt xanh hiền từ nhưng cực kỳ nghiêm khắc trên mâm pháo.

Điều kiện sống lúc đó rất gian khổ. Giữa cái nóng hầm cập của cabin điều khiển, chúng tôi và các bạn Liên Xô mồ hôi nhễ nhại, cùng nhau trực chiến 24/24. Ivan không quen với khí hậu nhiệt đới, da anh đỏ ửng vì nắng và muỗi rừng, nhưng anh chưa bao giờ phàn nàn. Có những đêm trực, Ivan lôi từ trong túi áo ra một mẩu Bánh mỳ đen khô khốc – món quà hiếm hoi từ quê hương anh – rồi bẻ đôi chia cho tôi. Anh nói bằng tiếng Việt lơ lớ: "Đài, ăn đi. Bánh mỳ Nga khỏe như gấu rừng, đánh B-52 mới trúng!".

Trận đánh đêm 18/12/1972, khi tên lửa của chúng tôi quật ngã chiếc B-52 đầu tiên trên bầu trời Hà Nội, Ivan đã ôm chầm lấy tôi, nhảy cẫng lên như một đứa trẻ. Anh khóc vì hạnh phúc, vì sự phối hợp ăn ý giữa trí tuệ Nga và lòng dũng cảm Việt Nam đã thành công. Lúc đó, ranh giới về quốc tịch, ngôn ngữ hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại tình đồng chí gắn bó giữa những người cùng chung một chiến hào bảo vệ chính nghĩa.

Sự giúp đỡ của các chuyên gia nước ngoài không chỉ là vũ khí, mà còn là tình cảm quốc tế vô tư, trong sáng. Những mẩu bánh mỳ đen chia đôi năm ấy là biểu tượng của một thời kỳ mà cả thế giới tiến bộ hướng về Việt Nam. Khi Ivan trở về nước, anh để lại cho tôi chiếc huy hiệu quân đội và lời hứa: "Hòa bình, tôi sẽ mời anh sang Nga ăn bánh mỳ tươi". Dù anh đã xa, nhưng hình ảnh những người bạn Nga xả thân trên trận địa tên lửa vẫn luôn là một phần đẹp đẽ trong lịch sử chiến đấu của chúng tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn