Bài viết

BÁNH PHÁO ĐI QUA – TÊN ANH CÒN MÃI

Cần Thơ06/07/2026TRẦN VĂN VINH (Xã Châu Thành - TP Cần Thơ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÁNH PHÁO ĐI QUA – TÊN ANH CÒN MÃI

"Có những con người không cần những lời ca tụng hoa mỹ. Chính cuộc đời và sự hy sinh của họ đã trở thành bản anh hùng ca bất tử của dân tộc."

Mỗi lần nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, tôi lại nhớ đến những con người đã lấy máu mình tô thắm màu cờ Tổ quốc. Họ không chỉ chiến đấu bằng lòng dũng cảm, mà còn sẵn sàng đánh đổi cả tuổi xuân, thậm chí cả mạng sống để giành lấy độc lập cho dân tộc.

Trong số những người anh hùng ấy, tôi luôn xúc động khi nhắc đến Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Tô Vĩnh Diện – người chiến sĩ đã lấy chính thân mình chèn bánh pháo trong Chiến dịch Điện Biên Phủ.

Năm 1953, khi quân ta chuẩn bị bước vào Chiến dịch Điện Biên Phủ, nhiệm vụ kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn vượt qua núi cao, vực sâu là thử thách vô cùng gian khổ.

Không có xe chuyên dụng.

Không có đường bê tông.

Chỉ có những con dốc dựng đứng, những vách đá cheo leo và hàng trăm cán bộ, chiến sĩ dùng sức người để kéo pháo.

Ban ngày tránh máy bay địch.

Ban đêm lặng lẽ hành quân.

Mỗi bước đi đều thấm đẫm mồ hôi và cả máu.

Tô Vĩnh Diện là một trong những người lính trực tiếp làm nhiệm vụ ấy.

Anh luôn đi đầu trong những đoạn đường hiểm trở.

Luôn động viên đồng đội:

"Còn người là còn pháo. Pháo phải đến trận địa đúng thời gian."

Chiều ngày 1 tháng 2 năm 1954.

Đơn vị đang đưa khẩu pháo vượt qua một con dốc rất cao.

Bất ngờ...

Dây kéo bị đứt.

Khẩu pháo nặng hàng tấn lao ngược xuống dốc.

Nếu khẩu pháo rơi xuống vực...

Không chỉ mất vũ khí.

Mà còn có thể cướp đi sinh mạng của rất nhiều đồng đội.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy...

Không ai kịp suy nghĩ.

Không ai kịp bàn bạc.

Tô Vĩnh Diện lao đến.

Anh dùng cả thân mình chèn vào bánh pháo.

Một tiếng va chạm dữ dội vang lên.

Khẩu pháo dừng lại.

Đồng đội được cứu.

Khẩu pháo được giữ nguyên.

Nhưng...

Người chiến sĩ trẻ mãi mãi nằm lại giữa núi rừng Tây Bắc.

Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.

Không một lời trăng trối.

Không một lời từ biệt.

Chỉ để lại cho đồng đội một bài học lớn lao về lòng quả cảm và tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.

Có người từng nói:

"Một con người có thể nhỏ bé.

Nhưng lý tưởng của họ có thể lớn hơn cả núi non."

Điều đó thật đúng với Tô Vĩnh Diện.

Nếu ngày ấy anh chần chừ chỉ vài giây...

Có thể khẩu pháo đã rơi xuống vực.

Có thể chiến dịch sẽ gặp nhiều khó khăn hơn.

Có thể nhiều người lính đã không còn cơ hội trở về.

Anh đã dùng chính thân mình để giữ lấy khẩu pháo.

Cũng là giữ lấy niềm tin vào ngày chiến thắng.

Hôm nay...

Đứng giữa một đất nước thanh bình.

Những đoàn xe bon bon trên những con đường rộng mở.

Những em nhỏ tung tăng đến trường.

Những cánh đồng lúa chín vàng trải dài khắp mọi miền.

Ít ai hình dung rằng, để có được cuộc sống bình yên ấy, biết bao người đã nằm lại nơi chiến trường.

Trong đó có Tô Vĩnh Diện.

Anh không sống để chứng kiến ngày chiến thắng.

Không được nhìn thấy lá cờ Quyết chiến Quyết thắng tung bay trên nóc hầm tướng Đờ Cát.

Nhưng chiến thắng ấy có một phần máu xương của anh.

Có một phần tuổi trẻ của anh.

Có một phần ước mơ còn dang dở của anh.

Mỗi thời đại đều có những người anh hùng.

Thời chiến, họ cầm súng bảo vệ Tổ quốc.

Thời bình, người anh hùng là những con người dám cống hiến, dám sống vì cộng đồng, dám đặt lợi ích của đất nước lên trên lợi ích cá nhân.

Học tập tấm gương Tô Vĩnh Diện không phải để làm những điều phi thường, mà bắt đầu từ những việc bình dị: sống trung thực, học tập chăm chỉ, tận tụy trong công việc, sẵn sàng giúp đỡ người khác và góp sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Đó chính là cách thế hệ hôm nay tiếp nối ngọn lửa yêu nước mà các anh hùng đã truyền lại.

Xin kính cẩn nghiêng mình trước anh linh của những người đã ngã xuống vì Tổ quốc.

Xin nguyện sống xứng đáng với sự hy sinh cao cả ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn