Bánh pháo giữa núi rừng
Cuối năm 1953, những đoàn quân hành quân xuyên rừng Tây Bắc để chuẩn bị cho chiến dịch Điện Biên Phủ. Con đường gập ghềnh, dốc cao và trơn trượt khiến việc kéo những khẩu pháo nặng hàng tấn trở thành nhiệm vụ vô cùng gian nan.
Lâm, một chiến sĩ trẻ mới nhập ngũ, được phân công cùng đơn vị kéo pháo. Trong tổ của anh có Tô Vĩnh Diện – người luôn đi đầu, động viên đồng đội bằng nụ cười lạc quan.
Một đêm mưa, cả đơn vị đang đưa khẩu pháo xuống dốc thì bất ngờ dây tời bị đứt. Khẩu pháo nặng lao nhanh xuống sườn núi. Nếu không chặn lại kịp thời, pháo sẽ rơi xuống vực, còn nhiều chiến sĩ có thể gặp nguy hiểm.
Trong khoảnh khắc ấy, Tô Vĩnh Diện không hề do dự. Anh lao đến, dùng thân mình chèn vào bánh pháo để hãm đà lao của khẩu pháo. Đồng đội kịp thời ghìm dây, giữ được khẩu pháo an toàn, nhưng anh đã anh dũng hy sinh.
Cả đơn vị lặng người trước sự hy sinh cao cả ấy. Lâm nghẹn ngào nhìn khẩu pháo đã được giữ lại. Anh hiểu rằng chính sự dũng cảm của Tô Vĩnh Diện đã giúp đơn vị bảo toàn vũ khí để tiếp tục chiến đấu.
Ít tháng sau, chiến dịch Điện Biên Phủ toàn thắng. Trong giờ phút mừng chiến thắng, Lâm vẫn nhớ đến người đồng đội đã ngã xuống giữa núi rừng. Anh thầm nghĩ rằng, trong chiến công chung của dân tộc có phần đóng góp của những người anh hùng đã sẵn sàng hy sinh vì nhiệm vụ.
Nhiều năm sau, mỗi lần đưa học sinh tham quan bảo tàng lịch sử, Lâm đều kể câu chuyện về Tô Vĩnh Diện. Ông nói:
"Anh hùng không chỉ là người lập nên chiến công lớn, mà còn là người biết đặt lợi ích của Tổ quốc và đồng đội lên trên bản thân mình."
Câu chuyện về Tô Vĩnh Diện đã trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh cao đẹp trong thời hoa lửa, nhắc nhở các thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình và sống có ích cho đất nước.



