BÁNH XE KIÊN TRUNG TRÊN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, có biết bao con người đã bình thản bước ra từ lửa đạn, mang theo lý tưởng của Đảng và khát vọng độc lập cho Tổ quốc. Tôi may mắn được sinh ra trong hòa bình, và càng may mắn hơn khi được lớn lên cùng những câu chuyện chân thật từ chính ông ngoại mình – một người lính cụ Hồ đã dành cả tuổi trẻ cho đất nước.
Ông sinh năm 1744, trong một gia đình lao động giản dị. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, năm 1963, ông xung phong nhập ngũ và trở thành lái xe kéo pháo. Đó là nhiệm vụ đặc biệt gian khổ, đòi hỏi sức bền, bản lĩnh và tinh thần thép, bởi mỗi chiếc xe kéo pháo không chỉ chở theo vũ khí mà còn mang trên mình sinh mệnh của đồng đội phía trước.
Trong những ký ức còn lưu giữ, ông kể rằng suốt những năm tháng chiến đấu, con đường Trường Sơn chẳng khi nào ngừng bom đạn. Xe pháo phải lăn bánh qua những cung đường đầy sạt lở, đèo dốc hiểm nghèo, chỉ cần chệch nửa bánh xe là cả khẩu pháo có thể rơi xuống vực sâu. Nhiều đêm hành quân, máy bay địch quần thảo trời rừng, bom sáng rực cả một khoảng núi. Nhưng ông và đồng đội vẫn nắm chắc tay lái, giữ vững hướng đi, bởi phía trước là mặt trận, là nơi đồng đội đang chờ từng khẩu pháo để chiến đấu.
Từ 1963 đến 1976, ông tham gia nhiều chiến dịch lớn nhỏ, góp phần làm nên thắng lợi chung của quân và dân ta. Với những cống hiến bền bỉ và tinh thần chiến đấu kiên cường, ông được Nhà nước trao tặng Huy chương Kháng chiến chống Pháp hạng Nhì – một phần thưởng mà ông luôn trân trọng như minh chứng cho lý tưởng đẹp đẽ của tuổi trẻ thời chiến.
Hòa bình lập lại, ông trở về quê hương và tiếp tục cống hiến cho địa phương. Trong gần nửa thế kỷ rèn luyện và phấn đấu, ông trở thành đảng viên 30 năm tuổi Đảng, luôn giữ phẩm chất khiêm nhường, liêm chính và mẫu mực.
Năm 2007, ông qua đời vì bệnh phổi – căn bệnh mang dấu vết của thời chiến. Ngày tiễn ông về với đất mẹ, lá cờ Tổ quốc phủ lên quan tài đỏ thắm như biểu tượng của một cuộc đời trọn vẹn nghĩa tình với quê hương, trọn vẹn lòng trung thành với Đảng.
Đối với tôi, ông ngoại không chỉ là người thân ruột thịt mà còn là tấm gương sáng của tinh thần “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”. Câu chuyện của ông nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi rằng: Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng xương máu và cả hơi thở cuối cùng của những con người bình dị nhất.
Trong hành trình phấn đấu và trưởng thành, tôi luôn ghi nhớ lời ông dặn:
“Làm người, điều quan trọng nhất là sống cho có ích.”
Ngọn lửa từ câu chuyện đời ông – ngọn lửa của thời hoa lửa – sẽ tiếp tục soi đường, để chúng tôi, những đoàn viên thanh niên hôm nay, sống xứng đáng với truyền thống vẻ vang mà các thế hệ đi trước đã để lại.


