Cựu chiến binh

BÁO ĐỘNG HÀNH QUÂN GIỮA ĐÊM

BÁO ĐỘNG HÀNH QUÂN GIỮA ĐÊM

05/02/2026Vũ Đức Anh Tuấn (xã Định Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÁO ĐỘNG HÀNH QUÂN GIỮA ĐÊM

Tôi là Bùi Văn Nhu, một người lính từng trải qua nhiều đêm thao thức giữa rừng sâu, nhưng có một đêm báo động hành quân mà đến giờ tôi vẫn nhớ như in. Đó là đêm mà mọi cảm giác mệt mỏi, buồn ngủ đều bị đánh bật, chỉ còn lại sự tập trung và tinh thần sẵn sàng của người lính.

Hôm ấy, đơn vị vừa kết thúc một ngày huấn luyện dài. Trời tối nhanh, rừng chìm vào im lặng. Anh em ăn vội bữa tối rồi chui vào võng nghỉ ngơi. Sau nhiều ngày hành quân liên tục, ai cũng thấm mệt. Tôi vừa chợp mắt chưa lâu thì bất ngờ tiếng kẻng báo động vang lên dồn dập, xé toang màn đêm yên tĩnh.

“Báo động! Báo động! Hành quân ngay!”

Tiếng hô của cán bộ vang lên rõ ràng, dứt khoát.

Tôi bật dậy theo phản xạ. Trong ánh sáng mờ mờ của đèn pin, anh em nhanh chóng thu dọn võng, khoác ba lô, kiểm tra lại quân trang. Không ai nói nhiều, chỉ nghe tiếng lạo xạo của lá khô, tiếng khóa ba lô lách cách và nhịp thở gấp gáp. Cơn buồn ngủ vừa rồi tan biến hoàn toàn, nhường chỗ cho sự tỉnh táo đến lạ.

Trời đêm rừng sâu lạnh và ẩm. Sương phủ trắng lối đi, trơn trượt. Đơn vị xếp hàng, giữ cự ly, lặng lẽ xuất phát. Không bật đèn, chỉ dựa vào ánh trăng mờ và sự quen đường của người đi trước. Tôi bước từng bước cẩn thận, tay giữ chặt dây ba lô, tai căng ra nghe mọi hiệu lệnh.

Đi trong đêm, cảm giác rất khác ban ngày. Rừng tối, tiếng côn trùng rì rào như sát bên tai. Có lúc tôi nghe rõ tiếng tim mình đập trong lồng ngực. Mồ hôi bắt đầu túa ra dù trời lạnh, vừa vì vận động, vừa vì căng thẳng. Nhưng không ai chậm lại, bởi ai cũng hiểu rằng, trong báo động, kỷ luật và tốc độ là trên hết.

Có đoạn đường dốc trơn, mấy anh em suýt trượt ngã. Người phía sau lập tức đỡ người phía trước, không cần nói một lời. Chỉ một cái chạm tay, một cái gật đầu trong bóng tối cũng đủ hiểu nhau. Tôi lúc ấy mới thấy rõ sức mạnh của tình đồng đội – thứ gắn kết người lính trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.

Sau hơn một giờ hành quân, đơn vị đến điểm tập kết. Lệnh tạm dừng được truyền xuống. Anh em ngồi xuống đất, thở dốc nhưng trật tự. Không ai than mệt. Có người tranh thủ uống ngụm nước, có người lặng lẽ chỉnh lại dây giày. Tôi ngước nhìn bầu trời đêm, trăng đã lên cao hơn, ánh sáng nhạt nhòa phủ lên khu rừng yên tĩnh.

Khi nhiệm vụ hoàn thành và có lệnh nghỉ, chúng tôi mới thực sự thả lỏng. Lúc ấy, tôi mới cảm nhận rõ sự mệt mỏi quay trở lại, nhưng trong lòng lại có một cảm giác rất khác – cảm giác tự tin và trưởng thành hơn. Đêm báo động ấy dạy tôi rằng, người lính không được phép chuẩn bị trước tinh thần, mà phải luôn sẵn sàng trong mọi hoàn cảnh.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng chiếu qua tán lá, mọi thứ lại trở về nhịp sinh hoạt bình thường. Nhưng trong câu chuyện bên bếp lửa, anh em vẫn nhắc lại đêm hành quân ấy, người cười vì suýt vấp, người nhớ mãi đoạn đường dốc trơn. Những kỷ niệm tưởng chừng căng thẳng ấy, sau này lại trở thành chuyện để nhớ, để kể.

Giờ đây, khi đã rời quân ngũ, mỗi lần nghe tiếng còi hay tiếng kẻng vang lên trong đêm, tôi lại chợt nhớ đến đêm báo động năm ấy. Nhớ bước chân lặng lẽ giữa rừng sâu, nhớ sự nghiêm túc trong từng động tác, và nhớ tinh thần sẵn sàng của người lính. Với tôi, báo động hành quân giữa đêm không chỉ là một nhiệm vụ, mà là dấu ấn khó quên của một thời tuổi trẻ khoác áo lính, đầy gian khổ nhưng rất đỗi tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn