Bão lửa cửa ngõ và sức mạnh tổng tấn công quét sạch tàn quân cuối cùng
"Chiến dịch cuối cùng" tái hiện những giờ phút oanh liệt của chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử trên địa bàn tỉnh Long An. Với vị trí là "cánh cửa thép" án ngữ phía Tây và Nam Sài Gòn, quân và dân Long An đã dồn toàn bộ nhân lực, vật lực cho trận đánh cuối cùng này. Qua sự hy sinh vô bờ bến của Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết và bản lĩnh thép của Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh, bài viết khắc họa khí thế tiến công như chẻ tre, khi khát vọng độc lập đã kết tinh thành sức mạnh vật chất khổng lồ, quét sạch
Hào khí những ngày giông bão trên đất Long An
Trong những ngày cuối tháng 4 năm 1975, tỉnh Long An trở thành một chiến trường rực lửa với sứ mệnh đặc biệt: chia cắt, bao vây và tiêu diệt các sư đoàn chủ lực của địch đang co cụm bảo vệ cửa ngõ phía Nam Sài Gòn. Những người lính trẻ của Long An, mang theo lời thề từ Hội thề Rừng Rong: "Độc lập hay là chết!", đã không quản ngại làn mưa bom bão đạn để tiến lên phía trước.
Tinh thần "Dù phải hy sinh đời cha thì con cháu tiếp tục chiến đấu" đã trở thành nguồn động lực vô tận. Tại các địa danh như Đức Hòa, Bến Lức, các mũi tiến công của quân ta đã phối hợp nhịp nhàng giữa bộ đội chủ lực, quân địa phương và dân quân tự vệ. Chiến dịch cuối cùng không chỉ là cuộc đấu trí, đấu lực về quân sự mà còn là cuộc tổng động viên lòng dân. Từng mét đường, từng cây cầu đều trở thành mục tiêu phải làm chủ để thông lộ cho đoàn xe tăng tiến về trung tâm đầu não của đối phương. Khí thế ấy mạnh mẽ đến mức không hỏa lực nào có thể ngăn cản nổi bước chân của những con người đang mang trong mình niềm tin về một ngày mai hòa bình.
Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết – Sự hy sinh thầm lặng phía sau luồng đạn
Giữa lúc chiến dịch cuối cùng đang diễn ra ác liệt nhất, hình bóng của Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết (xã Tuyên Bình Tây, huyện Vĩnh Hưng) hiện lên như một biểu tượng của sự kiên trung vĩnh cửu.
· Mẹ sinh năm 1892, là người đã dành trọn ba thế kỷ cuộc đời để bám trụ mảnh đất quê hương gần đồn Cả Rưng.
· Trong chiến dịch cuối cùng này, dù tuổi đã cao, mẹ vẫn là hậu phương vững chãi, nuôi giấu cán bộ và tiếp tế cho quân ta.
· Mẹ đã mười lần tiễn đưa các con trai ra trận với tâm nguyện đất nước được độc lập.
· Nỗi đau nén lại vào lòng khi 7 người con trai của mẹ đã anh dũng hy sinh vì Tổ quốc. Máu của các anh đã thấm vào lòng đất Long An, làm nên bệ phóng cho ngày toàn thắng.
· Ngay dưới mũi súng quân thù, mẹ vẫn âm thầm thắp đèn lồng làm tín hiệu dẫn lối cho các đoàn quân hành quân thần tốc xuyên đêm.
· Sự bao dung của mẹ dành cho người con dâu mồ côi Phan Thị Thép giúp giữ vững ngọn lửa gia đình, để nơi đó mãi là bến đỗ bình yên cho những người chiến sĩ.
· Mẹ sống đến tuổi 119, để lại gia tài cho đời là gần 500 con cháu và một tinh thần bất khuất không bao giờ tàn lụi.
Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh – Bản lĩnh "thiện xạ" trong trận đánh dứt điểm
Sức mạnh của chiến dịch cuối cùng còn được bảo đảm bởi những cá nhân kiệt xuất như Anh hùng Huỳnh Văn Đảnh tại Tân Trụ.
· Xuất thân từ một người đi ở đợ sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng, anh hiểu rằng đây là thời cơ ngàn năm có một để giải phóng nhân dân khỏi ách áp bức.
· Với tài bắn súng "thiện xạ", anh đã trực tiếp chiến đấu qua 134 trận lớn nhỏ, tiêu diệt hàng trăm tên địch và phá hủy nhiều phương tiện chiến tranh.
· Ý chí "một tấc không đi, một ly không rời" của anh và đồng đội đã giữ vững các địa bàn then chốt, bẻ gãy mọi mũi phản kích cuối cùng của đối phương.
· Khi kẻ thù đốt phá 90 ngôi nhà của dân nhằm gây hoang mang, anh đã cùng chi bộ lãnh đạo nhân dân xây dựng lại toàn bộ ngay trong đêm để ổn định hậu phương, tập trung cho tiền tuyến.
· Sự dũng cảm và mưu trí của anh là hiện thân của tinh thần "Trung dũng kiên cường, toàn dân đánh giặc" của vùng đất Long An.
Gia tài của tự do và khát vọng vươn tới tương lai
Chiến dịch cuối cùng đã khép lại một kỷ nguyên đầy máu và nước mắt, nhưng đồng thời mở ra một chương mới rực rỡ cho mảnh đất Long An. Thành quả của những ngày tháng Tư lịch sử ấy chính là nền độc lập bền vững và sự bình yên trên khắp các nẻo đường quê hương. Những mất mát của mẹ Trần Thị Viết hay những vết sẹo trên thân thể người anh hùng Huỳnh Văn Đảnh giờ đây đã hóa thân vào từng nhành cây, ngọn cỏ, vào sự sinh sôi nảy nở của thế hệ mai sau.
Chúng ta, những người thừa hưởng thành quả của "Thời hoa lửa", mang trên vai trách nhiệm giữ gìn và phát huy những giá trị thiêng liêng đó. Sự kiên cường của lớp cha anh không chỉ là bài học lịch sử, mà là động lực thôi thúc mỗi cá nhân nỗ lực học tập, lao động để đưa Long An vươn mình mạnh mẽ hơn. Ngọn lửa của tinh thần quyết chiến quyết thắng năm xưa sẽ mãi tỏa sáng, dẫn đường cho chúng ta trên hành trình xây dựng một quê hương giàu mạnh, văn minh và nghĩa tình. Những trang sử hào hùng này sẽ luôn là lời nhắc nhở sâu sắc về lòng biết ơn và ý chí tự lực tự cường của con người Long An qua mọi thời đại.



