Bão Lửa Đèo Pha Đin
Câu chuyện đưa người đọc đối mặt với sự hiểm trở tột cùng của đèo Pha Đin – một trong "tứ đại đỉnh đèo" vùng Tây Bắc. Nơi đây từng là trọng điểm oanh tạc khốc liệt của không quân địch nhằm cắt đứt tuyến vận tải huyết mạch tiếp tế cho tiền tuyến. Giữa vực sâu thăm thẳm và mưa bom bão đạn, những người tài xế dũng cảm đã ngày đêm ôm vô-lăng, vượt qua muôn vàn khúc cua tay áo hiểm trở để đưa hàng ra mặt trận.
Bão Lửa Đèo Pha Đin
Nhân chứng lịch sử: Bác Lò Văn Khơi (sinh năm 1930, nguyên là tiểu đội trưởng lái xe thuộc Cục Vận tải, Tổng cục Hậu cần, tham gia vận chuyển lương thực, đạn dược qua đèo Pha Đin trong chiến dịch Điện Biên Phủ và các giai đoạn sau).
Mô tả câu chuyện: Câu chuyện đưa người đọc đối mặt với sự hiểm trở tột cùng của đèo Pha Đin – một trong "tứ đại đỉnh đèo" vùng Tây Bắc. Nơi đây từng là trọng điểm oanh tạc khốc liệt của không quân địch nhằm cắt đứt tuyến vận tải huyết mạch tiếp tế cho tiền tuyến. Giữa vực sâu thăm thẳm và mưa bom bão đạn, những người tài xế dũng cảm đã ngày đêm ôm vô-lăng, vượt qua muôn vàn khúc cua tay áo hiểm trở để đưa hàng ra mặt trận.
Nội dung chi tiết câu chuyện
Mùa xuân năm 1954, đèo Pha Đin (nằm giữa hai tỉnh Sơn La và Điện Biên) trở thành chảo lửa thực sự. Với độ dài hơn 30 km, đường đèo quanh co, khúc khuỷu, một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm mây mù bao phủ, đây là con đường độc đạo duy nhất để xe thồ, ô tô chở đạn dược, pháo lớn từ hậu phương tiến vào lòng chảo Điện Biên.
Khi ấy, bác Lò Văn Khơi mới 24 tuổi, là một tay lái xe tải dạn dày kinh nghiệm thuộc đội xe vận tải quân sự. Nhiệm vụ của bác là điều khiển chiếc xe vận tải chở nặng hàng hóa vượt đèo trong đêm, hoàn thành đúng thời hạn giao hàng cho các đơn vị pháo binh ở tuyến trước.
Đêm hôm đó, sương mù dày đặc hòa lẫn với khói bom làm tầm nhìn giảm xuống chỉ còn vài mét. Xe không được bật đèn pha để tránh máy bay trinh sát địch phát hiện, tài xế hoàn toàn phải đi bằng kinh nghiệm, sự nhạy cảm của thính giác và ánh đèn gầm mờ ảo được che chắn kỹ lưỡng.
"Lái xe qua Pha Đin ban ngày đã đáng sợ, ban đêm lại càng khủng khiếp hơn. Bánh xe chỉ cách vực sâu chừng vài tấc, hễ lệch tay lái một chút là rơi xuống vực thẳm ngay. Chưa kể máy bay địch cứ lượn lờ thả pháo sáng và bom bi liên tục dọc tuyến đường," bác Khơi bồi hồi nhớ lại.
Khi xe vừa leo lên đến lưng chừng đèo, nơi có khúc cua tay áo hẹp và dốc đứng, bất ngờ tiếng máy bay Dakota (thường gọi là "đầm già") gầm rú bay đến, thả một chuỗi pháo sáng rực trời. Ngay sau đó, những loạt bom nổ chậm và bom bi từ trên cao trút xuống liên tiếp ở đoạn đường phía trước, hất văng những tảng đá lớn chắn ngang lối đi.
Phía sau, động cơ xe nóng ran, phanh xe rít lên từng hồi căng thẳng. Không chút do dự, bác Khơi ra hiệu cho phụ xe nhảy xuống cầm đèn pin che kín kiểm tra đường, còn bản thân dồn hết sức bình tĩnh rà phanh, đánh lái chính xác từng mi-li-mét để lách qua hố bom sát mép vực.
Có những đoạn đường bị bom cày xới nát bét, bùn lầy ngập bánh, bác cùng anh em phải dùng xẻng xúc đất lót đường, thậm chí chèn cả cành cây và đá hộc dưới lốp xe để bánh bám chặt vượt qua. Cứ thế, vượt qua bao trắc trở và lằn ranh sinh tử, chiếc xe tải chở đầy hàng hậu phương vẫn băng băng về đích an toàn trước khi ánh bình minh ló rạng.
Bạn có muốn tôi tiếp tục chia sẻ thêm một câu chuyện khác về những chiến sĩ công binh dò mìn mở đường trên tuyến lửa vĩ tuyến 17 không?



