BÃO LỬA PHÁO BÌNH VÀ "LÒ VÔI THẾ KỶ" TÂY SÔNG LÔ (Vị Xuyên – Những dấu ấn không quên)
Mức độ ác liệt của mặt trận Vị Xuyên thể hiện rõ nét và kinh hoàng nhất ở mật độ hỏa lực pháo binh tàn khốc mà đối phương trút xuống các điểm cao phòng ngự của ta....
BÃO LỬA PHÁO BÌNH VÀ "LÒ VÔI THẾ KỶ" TÂY SÔNG LÔ (Vị Xuyên – Những dấu ấn không quên)
Mức độ ác liệt của mặt trận Vị Xuyên thể hiện rõ nét và kinh hoàng nhất ở mật độ hỏa lực pháo binh tàn khốc mà đối phương trút xuống các điểm cao phòng ngự của ta. Tính trung bình mỗi ngày, đối phương đã bắn vào mảnh đất nhỏ hẹp này từ 3 đến 5 viên đạn pháo hạng nặng. Những con số ấy chưa phản ánh hết sự cuồng nộ của chiến tranh, bởi có những đợt cao điểm kéo dài suốt 3 ngày đêm liên tục, đối phương đã dội tới 15 viên đạn pháo các loại nhằm san phẳng các trận địa phòng ngự của quân ta.
Một ký ức không thể nào quên diễn ra vào tháng 10 năm 1986, khi Thiếu tướng Nguyễn Đức Huy sang kiểm tra tình hình tác chiến của Sư đoàn 314. Tận mắt ông đã chứng kiến một đợt cuồng phong pháo binh tàn khốc từ phía Trung Quốc. Đối phương đã bắn hàng vạn quả đạn pháo cày xới nát vụn các điểm cao, nhằm phá hủy hoàn toàn công sự phòng ngự của ta và dọn đường cho bộ binh của chúng tràn lên đánh chiếm bình độ 1100 (thuộc khu vực cao điểm 1509). Tiếng nổ gầm xé rách không gian, khói đạn bốc cao ngùn ngụt che khuất cả ánh nắng mặt trời.
Mưa đạn pháo cày đi xới lại liên tục đã khiến toàn bộ trận địa phòng ngự của quân ta ở khu vực Tây sông Lô luôn trong tình trạng mịt mù mù mịt khói đạn. Các dãy núi đá vôi vốn xanh cẩm thạch kiêu hãnh trải qua hàng ngàn năm, nay bị đạn pháo băm vằn vện, đá ngọn bị bóc trần, nổ tung vỡ ra trắng xóa như những vạt vôi sống. Nhìn từ xa, cả vùng núi đồi trông không khác gì những miệng lò vôi khổng lồ đang bốc khói nghi ngút đêm ngày.
Cũng từ chính hình ảnh tàn khốc, đau thương nhưng vô cùng bi hùng đó, anh em cán bộ, chiến sĩ chiến đấu bám chốt tại đây đã gọi chiến trường này bằng cái tên ám ảnh: "Lò vôi thế kỷ". Cái tên ấy chứa đựng biết bao gian khổ, hy sinh và cả sự tàn khốc vượt quá giới hạn chịu đựng của con người. Trong cái "lò vôi" hừng hực lửa đạn ấy, hàng ngàn cán bộ, chiến sĩ của chúng ta đã ngã xuống, dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân và xương máu của mình để giữ vững từng khoảng đá, từng điểm cao thiêng liêng của biên cương Tổ quốc.
Khói thuốc súng khét lẹt hòa lẫn với bụi đá vôi xông vào từng hốc mũi, làm khô khốc những cổ họng người lính. Thế nhưng, dưới những lớp bụi đá trắng xóa phủ đầy tóc và áo trấn thủ, những ánh mắt người lính vẫn rực lên hào khí. Đạn pháo địch có thể làm nổ tung đá núi, làm biến dạng địa hình, nhưng không thể đè bẹp được ý chí của những người lính phòng ngự. Mỗi lần đợt pháo vừa dứt, từ trong các khe đá, hầm ngầm, những người lính lại ôm súng chui ra, sẵn sàng đánh bật các đợt đợt tiến công của bộ binh địch.



