BÃO LỬA THÁNG MƯỜI: HẠ SĨ CHIẾN SĨ HOÀNG ĐÌNH XUYẾN
BÃO LỬA THÁNG MƯỜI: HẠ SĨ CHIẾN SĨ HOÀNG ĐÌNH XUYẾN
Có những người trai ra đi từ mái trường, gửi lại ước mơ nghiên cứu, học tập nơi hậu phương để đổi lấy chiếc ba lô cóc và khẩu súng trường, nằm lại giữa núi rừng hiểm trở khi tuổi đời mới vừa tròn hai mươi mốt. Bản hùng ca nghẹt thở đầy huyết lệ ấy thuộc về Hạ sĩ, Chiến sĩ Hoàng Đình Xuyến, sinh năm 1952 tại xã Nghĩa Bình, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An. Chiến đấu trong hàng ngũ của đơn vị C5-D2-KN giữa thời kỳ cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go, khốc liệt nhất. Lật mở những trang nhật ký đỏ ngày 12 tháng 10 năm 1972, tôi như được sống lại trận đánh giằng co nghẹt thở trên cao điểm cháy. Kẻ thù huy động máy bay dội bom napan thiêu rụi cả cánh rừng tràm, biến chiến hào thành những chảo lửa rực cháy. Bị bao vây cô lập giữa bốn bề lửa đạn, anh Xuyến dẫu bị bỏng nặng ở đôi tay vẫn kiên quyết không rời trận địa. Anh dùng răng giật chốt lựu đạn, ném thẳng vào toán bộ binh địch đang bò lên miệng hầm. Một loạt đạn bắn trả điên cuồng của giặc găm thẳng vào lồng ngực người chiến sĩ trẻ tuổi đôi mươi. Chi tiết biểu tượng khắc sâu vào tâm khảm đồng đội chính là chiếc bình tông nhôm móp méo vì mảnh đạn văng, dẫu bị lửa nung xém đen nhưng dòng nước mát bên trong vẫn vẹn nguyên, tựa như ý chí sắt đá của người con Tân Kỳ không bao giờ chịu khuất phục trước bão lửa. Sự ra đi của liệt sĩ Hoàng Đình Xuyến là nốt lặng kiêu hãnh khẳng định lòng dũng cảm vô song của một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", một lời nhắc nhở thế hệ hôm nay không được phép sống hoài sống phí.



