Cựu chiến binh

BẢO NINH: NGƯỜI LINH GIỮ LỬA KÝ ỨC DƯỚI BẦU TRỜI TÂY NGUYÊN

Nhân vật là nhà văn Bảo Ninh (tên thật: Hoàng Ấu Phương, sinh năm 1952), quê gốc ở Quảng Bình nhưng sinh ra và lớn lên tại Hà Nội. Ông là một Cựu chiến binh tiêu biểu, nhập ngũ năm 1969 khi đang học lớp 10. Ông đã trực tiếp chiến đấu tại chiến trường B3 (Tây Nguyên) ác liệt trong suốt những năm tháng thanh xuân của mình (1970–1975). Bài viết tập trung vào chủ đề "Lòng dũng cảm và ký ức hòa bình", khắc họa hình ảnh người chiến sĩ bộ binh đi qua khói lửa để kể lại sự thật về sự hy sinh anh dũng củ

Đồng Tháp18/03/2026Huỳnh Thị Mỹ Nhung (phường Mỹ Trà)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, có những người lính trở về từ chiến trường không chỉ mang theo vết sẹo trên thân thể, mà còn mang theo sứ mệnh kể lại câu chuyện của những người đã nằm lại. Nhà văn Bảo Ninh chính là một người lính như thế. Với ông, "thời hoa lửa" là những năm tháng tuổi trẻ rực rỡ nhất nhưng cũng khốc liệt nhất dưới tán rừng Tây Nguyên, nơi ông và đồng đội đã sống và chiến đấu bằng một lý tưởng cao đẹp: Tất cả cho ngày thống nhất non sông.

Bảo Ninh tên thật là Hoàng Ấu Phương, sinh năm 1952. Năm 17 tuổi, khi tiếng súng kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang ở giai đoạn cam go nhất, chàng thanh niên Hà Nội ấy đã gác lại bút nghiên để lên đường nhập ngũ. Ông thuộc biên chế Trung đoàn 24, Sư đoàn 10 – một đơn vị bộ binh chủ lực từng tham gia những trận đánh kinh thiên động địa tại chiến trường B3. Suốt 5 năm ròng rã, từ những cánh rừng già ở Kon Tum, Gia Lai đến những ngày tiến vào cửa ngõ Sài Gòn mùa xuân năm 1975, Bảo Ninh đã sống cuộc đời của một người lính thực thụ, trực tiếp đối mặt với mưa bom bão đạn và cái chết cận kề.

Đóng góp lớn nhất của Bảo Ninh không chỉ nằm ở những năm tháng cầm súng mà còn ở sự trung thực của ngòi bút sau ngày hòa bình. Ông là một trong số ít những người lính sống sót sau những trận đánh đẫm máu để kể lại sự hy sinh thầm lặng của đồng đội mình. Tác phẩm của ông không chỉ là văn chương, mà là những thước phim tư liệu sống động về lòng dũng cảm, về tình đồng chí bền chặt giữa ranh giới sống chết. Ông đã dùng cái tài hoa của mình để tạc nên chân dung một thế hệ thanh niên Việt Nam: biết sợ hãi trước sự khốc liệt nhưng chưa bao giờ chùn bước trước nhiệm vụ của Tổ quốc.

Suốt hành trình cầm bút, Bảo Ninh luôn giữ vững phẩm chất của người chiến sĩ Sư đoàn 10. Ông viết bằng sự trân trọng tuyệt đối dành cho những người đã ngã xuống, coi việc ghi chép lại lịch sử là một món nợ ân tình. Những trang văn của ông hừng hực hơi thở của chiến hào, thấm đẫm mồ hôi và cả máu của những người anh em cùng chung chiến tuyến. Ông giúp thế hệ mai sau hiểu rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những đóa "hoa lửa" thanh xuân rực cháy của hàng vạn người con đất Việt.

Đối với thế hệ đoàn viên thanh niên hôm nay, cuộc đời nhà văn Bảo Ninh là bài học sâu sắc về sự tận hiến và lòng biết ơn. Ông dạy chúng ta rằng, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, con người cũng cần phải sống trách nhiệm với quá khứ và lý tưởng của dân tộc. Giữa thời đại hòa bình, tinh thần "người lính không bao giờ quên đồng đội" của ông nhắc nhở tuổi trẻ phải biết trân trọng giá trị của độc lập, tự do. Chúng ta học ở ông cách nhìn nhận lịch sử một cách chân thực, để từ đó có thêm động lực xây dựng một đất nước giàu mạnh, xứng đáng với sự hy sinh của cha anh đi trước.

Nhà văn Bảo Ninh đã trở thành một biểu tượng của văn học chiến tranh, nhưng trên hết, ông mãi là một cựu chiến binh trung kiên. Câu chuyện về người lính bộ binh đi xuyên qua thời hoa lửa Tây Nguyên sẽ luôn là ngọn lửa sưởi ấm ý chí, thôi thúc thanh niên Việt Nam vững bước trên con đường phụng sự Tổ quốc, để những ký ức anh hùng mãi luôn tỏa sáng trong tim mỗi người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn