Bão Táp Ngàn Sâu - Khí Tiết Bất Diệt Của Cụ Phan Đình Phùng
Tác giả: Nguyễn Hà Thu
Trong những năm tháng u tối khi đất nước rơi vào tay thực dân Pháp cuối thế kỷ XIX, giữa đại ngàn Vũ Quang (Hà Tĩnh), có một ngọn núi vẫn đứng sừng sững như biểu tượng cho ý chí quật cường của một dân tộc không chịu cúi đầu. Ngọn núi ấy gắn liền với tên tuổi của Đình nguyên Tiến sĩ Phan Đình Phùng (1847 – 1895) – vị thủ lĩnh kiệt xuất của phong trào Cần Vương.
Từ bỏ chốn quan trường nhung lụa khi triều đình nhà Nguyễn đầu hàng, Phan Đình Phùng trở về quê nhà đứng lên xướng nghĩa. Ông không chỉ là một sĩ phu yêu nước thuần túy, mà còn là một nhà tổ chức quân sự thiên tài. Dưới sự lãnh đạo của ông, nghĩa quân Hương Khê đã biến vùng núi rừng hiểm trở thành một căn cứ kháng chiến kiên cố, tự sản xuất vũ khí hiện đại (như súng trường theo mẫu của Pháp) và tổ chức trận địa khoa học. Những chiến công lẫy lừng như trận đồn Trường Lưu hay trận Vụ Quang đã khiến quân địch phải kinh hoàng.
Sự sâu sắc trong cuộc đời Phan Đình Phùng nằm ở khí tiết nhà儒 trọn vẹn và sự hy sinh quên mình vì đại nghĩa. Kẻ thù từng quật mồ mả tổ tiên ông, bắt bớ người thân để ép ông hàng phục. Tên tay sai Hoàng Cao Khải đã viết thư dụ dỗ, viện dẫn tình bạn cũ và sự chênh lệch lực lượng để khuyên ông buông gươm. Đáp lại, cụ Phan đã viết lá thư đáp trả lịch sử, khẳng định rằng nỗi đau của cá nhân ông chẳng là gì so với nỗi đau mất nước của hàng triệu đồng bào: "Nay tôi chỉ có một mả là dải đất Việt Nam, chỉ có một gia đình là nhân dân cả nước".
Suốt 10 năm gian khổ gối đất nằm sương, ăn củ rừng, uống nước suối, ông cùng nghĩa quân kiên cường chống trả những đợt vây quét tàn khốc của kẻ thù. Cuối năm 1895, trong một trận chiến ác liệt tại căn cứ Núi Quạt, ông bị thương nặng rồi lâm bệnh nặng và trút hơi thở cuối cùng.
Phan Đình Phùng nằm xuống giữa ngàn sâu Vũ Quang khi đại nghĩa chưa thành, nhưng khí tiết hiên ngang, lòng trung thành vô hạn với quê hương của ông đã khắc sâu vào lịch sử. Câu chuyện về vị quan Đình nguyên thà chịu tan nhà nát cửa chứ nhất quyết không chịu làm tay sai cho giặc mãi là ngọn đuốc sáng soi về bản lĩnh và nhân cách cao đẹp của con người Việt Nam.



