bảo vệ biên giới phía Bắc
Năm 1979, khi tiếng súng bảo vệ biên giới phía Bắc vang lên thôi thúc bước chân của bao thế hệ thanh niên, người thanh niên Trần Xuân Đắc, tròn 25 tuổi, đã gác lại những dự định riêng để lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc. Những ngày đầu bước chân vào quân ngũ, ông cùng các đồng đội phải làm quen với kỷ luật thép và những buổi huấn luyện thao trường dưới cái nắng cháy da hay những cơn mưa rừng xối xả. Sau quá trình huấn luyện, ông được điều động về đơn vị chiến đấu, trực tiếp bám trụ tại các điểm cao nơi biên cương hiểm trở.
Suốt những năm tháng gian lao ấy, kỷ niệm khắc sâu nhất trong lòng ông là những đêm bám gác giữa sương muối lạnh giá, chung nhau từng ngụm nước ấm và chia đôi củ sắn lùi cùng đồng đội trong căn hầm chiến hào chật hẹp. Giữa làn mưa đạn và tiếng pháo pháo kích dữ dội của địch, tình đồng chí gắn bó như ruột thịt chính là điểm tựa tinh thần vững chắc nhất giúp ông cùng đơn vị kiên cường bám trụ, giữ vững từng thước đất thiêng liêng của quê hương.
Đến năm 1983, khi tình hình biên giới bớt căng thẳng và hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ với Quân đội, ông Trần Xuân Đắc nhận quyết định xuất ngũ, chia tay vũ khí và các đồng đội thân thương để trở về với đời thường. Hành trang trở về của ông không chỉ là chiếc ba lô bạc màu thời gian mà còn là bản lĩnh kiên cường, sự kỷ luật cùng những ký ức vô giá về một thời tuổi trẻ đã cống hiến trọn vẹn cho sự bình yên của Tổ quốc.



