Bảo vệ đồng đội bằng sự bình tĩnh
Những năm hoạt động bí mật ở Sài Gòn, Nguyễn Thị Bình hiểu rằng có những lúc lòng can đảm không nằm ở việc làm một điều thật lớn lao, mà ở khả năng giữ cho mình thật bình tĩnh khi người bên cạnh đang gặp nguy hiểm. Một buổi chiều, cô cùng một đồng đội trẻ đến một căn nhà nhỏ trong con hẻm. Cuộc gặp chỉ vừa bắt đầu thì bên ngoài vang lên tiếng xe dừng lại.

Những năm hoạt động bí mật ở Sài Gòn, Nguyễn Thị Bình hiểu rằng có những lúc lòng can đảm không nằm ở việc làm một điều thật lớn lao, mà ở khả năng giữ cho mình thật bình tĩnh khi người bên cạnh đang gặp nguy hiểm.
Một buổi chiều, cô cùng một đồng đội trẻ đến một căn nhà nhỏ trong con hẻm. Cuộc gặp chỉ vừa bắt đầu thì bên ngoài vang lên tiếng xe dừng lại.
Người đồng đội lập tức nhìn cô.
– Có người đến.
Căn phòng im lặng.
Nguyễn Thị Bình không trả lời ngay. Cô chỉ đưa mắt nhìn quanh, rồi nhẹ nhàng khép cuốn sổ trên bàn.
Người đồng đội trẻ có vẻ bối rối. Đây là lần đầu anh rơi vào tình huống căng thẳng như vậy.
Cô nói rất khẽ:
– Bình tĩnh. Đừng làm gì khiến người khác chú ý.
Hai người ngồi xuống như đang trò chuyện bình thường.
Bên ngoài có tiếng bước chân.
Một người gõ cửa.
Bà chủ nhà đi ra mở.
Người khách hỏi vài câu rồi đứng ngoài hiên. Tiếng nói vọng vào nhưng không rõ.
Người đồng đội trẻ nhìn Nguyễn Thị Bình. Cô vẫn ngồi yên, thậm chí còn cầm quyển sách lên đọc.
Ánh mắt cô như muốn nói:
“Đừng để nỗi sợ quyết định thay mình.”
Một lúc sau, tiếng bước chân xa dần.
Cánh cửa đóng lại.
Căn phòng mới thở phào.
Người đồng đội trẻ lau mồ hôi trên trán:
– Lúc nãy tôi tưởng...
Cô mỉm cười:
– Tôi cũng lo. Nhưng nếu mình hoảng, người khác sẽ càng nguy hiểm.
Câu nói giản dị ấy trở thành bài học mà anh nhớ mãi.
Trong những ngày hoạt động bí mật, nguy hiểm không phải lúc nào cũng đến bằng những dấu hiệu rõ ràng.
Đôi khi chỉ là một người lạ đứng quá lâu ở đầu phố.
Một chiếc xe dừng trước cửa.
Một cuộc hẹn bị thay đổi.
Một tin nhắn đến muộn.
Trong những lúc ấy, sự bình tĩnh giúp con người nhìn rõ điều cần làm.
Một lần khác, một đồng chí bị mất liên lạc.
Mọi người trong nhóm đều lo lắng. Có người muốn lập tức đi tìm.
Nguyễn Thị Bình ngăn lại:
– Chưa biết tình hình thế nào thì không nên hành động vội.
Cô đề nghị mọi người giữ nguyên kế hoạch, chờ thêm thông tin từ các đầu mối khác.
Vài giờ sau, tin báo trở về: người đồng chí ấy đã an toàn và đang ở một địa điểm khác.
Nếu mọi người hành động thiếu suy nghĩ, nhiều người có thể bị đặt vào tình thế nguy hiểm hơn.
Đêm ấy, người phụ trách nói với cô:
– Đồng chí đã giữ được cả nhóm.
Cô lắc đầu:
– Không phải tôi. Mọi người cùng giữ cho nhau.
Câu trả lời khiến căn phòng im lặng.
Đó chính là điều cô luôn tin tưởng: một tập thể chỉ vững vàng khi mỗi người biết chịu trách nhiệm về sự an toàn của người bên cạnh.
Những năm tháng ấy đã rèn cho Nguyễn Thị Bình một phẩm chất đặc biệt.
Không hấp tấp trước khó khăn.
Không hoảng loạn trước nguy hiểm.
Không để cảm xúc nhất thời làm ảnh hưởng đến đồng đội.
Sau này, khi bước lên những diễn đàn ngoại giao quốc tế, phẩm chất ấy vẫn được thể hiện trong phong thái điềm tĩnh của bà.
Trước những cuộc tranh luận gay gắt, bà vẫn giữ giọng nói bình thản.
Trước những vấn đề phức tạp, bà luôn cân nhắc kỹ trước khi đưa ra quyết định.
Có lẽ sự điềm tĩnh ấy đã được tôi luyện từ rất sớm, trong những căn phòng nhỏ giữa lòng Sài Gòn, nơi một ánh mắt bình tĩnh đôi khi có thể giúp cả nhóm vượt qua một thời khắc căng thẳng.
Bảo vệ đồng đội không phải lúc nào cũng là đứng chắn phía trước.
Đôi khi, đó là biết giữ bình tĩnh để không làm tình hình xấu hơn.
Biết chờ đúng lúc.
Biết suy nghĩ trước khi hành động.
Và quan trọng nhất, biết rằng sự an toàn của mình luôn gắn liền với sự an toàn của những người đang cùng mình đi trên một con đường.
Nguyễn Thị Bình đã đi qua những năm tháng ấy bằng sự can đảm không ồn ào.
Một người phụ nữ trẻ giữa thành phố nhiều biến động.
Một người đồng chí luôn biết giữ vững lòng mình.
Và một bài học vẫn còn nguyên giá trị:
Khi hiểm nguy đến gần, bình tĩnh chính là một cách bảo vệ người khác.



