Cựu chiến binh

bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972-NDC

Tôi là Lê Văn Vu, cựu chiến binh, từng tham gia bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972 – một trong những chiến trường ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Mỗi khi nhớ lại, những ngày tháng ấy vẫn cháy rực trong tâm trí tôi như chính cái tên “thời hoa lửa”.

Hà Tĩnh10/04/2026PHAN VĂN KHÁNH (TRƯỜNG THPT NGUYỄN ĐỔNG CHI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Văn Vu, cựu chiến binh, từng tham gia bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972 – một trong những chiến trường ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Mỗi khi nhớ lại, những ngày tháng ấy vẫn cháy rực trong tâm trí tôi như chính cái tên “thời hoa lửa”.

Ngày đầu tại Thành cổ

Khi chúng tôi tới Thành cổ, khung cảnh hiện ra trước mắt là đống đổ nát, cột khói, và tiếng súng vang rền khắp mọi nơi. Đồng đội của tôi, những người cùng tuổi trẻ, vừa mệt mỏi vừa căng thẳng nhưng tinh thần vẫn kiên cường. Chúng tôi nhận nhiệm vụ giữ mỗi ngôi nhà, mỗi lối đi, từng tấc đất – vì nếu để rơi, quân địch sẽ chiếm được vị trí chiến lược Những ngày chiến đấu

Trong những ngày đó, bom đạn rơi dồn dập, chúng tôi vừa chiến đấu vừa cứu chữa đồng đội bị thương. Tôi chứng kiến nhiều người ngã xuống ngay bên cạnh, nhưng tất cả đều không ai bỏ vị trí, không ai gục ngã. Chúng tôi học cách sống trong khói lửa: ẩn mình trong hầm, chạy qua những tuyến đường nguy hiểm, vừa bắn vừa di chuyển, chỉ để bảo vệ từng tấc đất quê hương.

Tôi nhớ rõ một buổi chiều, khi pháo địch nã liên tiếp, chúng tôi vừa cản địch vừa cố gắng kéo đồng đội bị thương vào hầm trú ẩn, tiếng la hét, khói bụi và mùi thuốc nổ hòa lẫn vào nhau – nhưng tinh thần vẫn không hề lung lay.

Ngày giải phóng và hồi ức

Sau những tháng ngày ác liệt, quân giải phóng tiến vào, Thành cổ được giữ vững, và chúng tôi chứng kiến giây phút chiến thắng rực rỡ. Bao mệt mỏi, mất mát tan biến trong niềm vui chiến thắng, khi biết rằng tất cả những hy sinh đều có ý nghĩa.

Nhìn lại, “thời hoa lửa” không chỉ là bom đạn, khói lửa, hy sinh mà còn là tình đồng đội, tinh thần quả cảm, và khát vọng bảo vệ đất nước. Những ký ức ấy vẫn cháy rực trong tôi, là minh chứng cho tuổi trẻ dũng cảm, rực rỡ và không bao giờ quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn