BẢO VỆ TUYẾN PHÒNG NGỰ VÀ CUỘC CHIẾN TẠI HANG SỐ 2 NGÀY 23/9/1985 (Hồi ức chiến tranh Vị Xuyên)
Đúng như dự đoán sắc bén của Bộ chỉ huy tiền phương Quân khu 2 và Thiếu tướng Nguyễn Đức Huy, trận đại pháo kích dồn dập vào giữa tháng 9 năm 1985 chính là dòn dọn đường cho một chiến dịch lấn chiếm quy mô lớn của đối phương. Lúc 5 giờ sáng ngày 23 tháng 9 năm 1985, sau gần 2 giờ đồng hồ liên tục trút bão lửa pháo cối cấp tập xuống các trận địa của ta trên toàn tuyến Vị Xuyên, 1 sư đoàn bộ binh Trung Quốc chia làm 2 cánh lớn dồn dập mở đợt tấn công sinh tử.
BẢO VỆ TUYẾN PHÒNG NGỰ VÀ CUỘC CHIẾN TẠI HANG SỐ 2 NGÀY 23/9/1985
(Hồi ức chiến tranh Vị Xuyên)
Đúng như dự đoán sắc bén của Bộ chỉ huy tiền phương Quân khu 2 và Thiếu tướng Nguyễn Đức Huy, trận đại pháo kích dồn dập vào giữa tháng 9 năm 1985 chính là dòn dọn đường cho một chiến dịch lấn chiếm quy mô lớn của đối phương. Lúc 5 giờ sáng ngày 23 tháng 9 năm 1985, sau gần 2 giờ đồng hồ liên tục trút bão lửa pháo cối cấp tập xuống các trận địa của ta trên toàn tuyến Vị Xuyên, 1 sư đoàn bộ binh Trung Quốc chia làm 2 cánh lớn dồn dập mở đợt tấn công sinh tử.
Ở dải phía Tây sông Lô, cánh quân chủ yếu của địch xuất phát từ cao điểm 1509 ồ ạt tiến công vào bình độ 1100; cùng lúc đó, cánh quân thứ hai cỡ 1 tiểu đoàn tràn vào Đồi Đài. Ở phía Đông sông Lô, 1 trung đoàn địch đánh thẳng vào cao điểm 840 và dãy Pa Hán — nơi do Đại đội 5 (Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 983, Sư đoàn 314) của ta chốt giữ —, trong khi 1 tiểu đoàn khác tràn vào Si Ca Lá. Dưới sự chi viện đắc lực của pháo binh mặt trận, các đơn vị của ta đã kiên cường giáng trả, bẻ gãy nhiều mũi tiến công và tiêu diệt hàng trăm tên địch.
Tuy nhiên, tại vị trí chốt giữ của Trung đội 1 thuộc Đại đội 5 (Trung đoàn 983) trên dải Pa Hán, cuộc chiến diễn ra khốc liệt đến mức nghẹt thở. Phải đương đầu với quân số địch đông gấp nhiều lần cùng hỏa lực áp đảo, các chiến sĩ Trung đội 1 đã kiên cường bám chắc từng hốc đá, góc chiến hào, chiến đấu quật cường cho đến viên đạn cuối cùng. Đến cuối ngày 23/9, do tương quan lực lượng quá chênh lệch, trận địa Trung đội 1 bị địch tràn ngập. Lực lượng còn lại gồm 2 cán bộ đại đội và 3 chiến sĩ buộc phải rút vào cố thủ trong hang số 2 — một hang đá nhỏ nhưng có thế phòng thủ chiến lược.
Không để quân ta có thời gian thở, địch lập tức vây chặt cửa hang. Chúng dùng lựu đạn, thủ pháo và đạn B40 bắn dồn dập vào bên trong nhằm đè bẹp sự kháng cự. Trong không gian chật hẹp nồng nặc khói thuốc nổ, 3 chiến sĩ của ta đã anh dũng hy sinh. Dù chịu thương vong nặng nề và bị cô lập hoàn toàn, 2 cán bộ đại đội còn lại vẫn nén đau thương, kiên quyết bám trụ. Lợi dụng đêm tối mịt mùng và sự lơ là của kẻ thù, hai đồng chí đã mưu trí, dũng cảm bí mật luồn qua các khe đá vượt khỏi hang số 2, luồn sâu qua tuyến chốt địch để trở về tuyến sau an toàn.
Chuyến trở về nghẹt thở ấy mang ý nghĩa vô cùng sống động: hai cán bộ đại đội đã báo cáo chính xác, kịp thời toàn bộ diễn biến chiến đấu, quân số, cũng như sự bố trí lực lượng và hỏa điểm của địch tại hang số 2 cho Bộ chỉ huy Sư đoàn 314. Những dữ liệu thực địa bằng xương bằng máu này chính là chìa khóa vàng để Bộ tư lệnh mặt trận vạch ra phương án phản kích giải phóng Pa Hán trong những ngày tiếp theo.



