BÁT BÁNH ĐÚC NGÀY CHUẨN BỊ CHIẾN DỊCH
BÁT BÁNH ĐÚC NGÀY CHUẨN BỊ CHIẾN DỊCH
Nhân chứng kể lại: Cô Lê Thị Hòa (Cựu nữ tự vệ bến phà Bến Thủy, Nghệ An)
"Những năm 1965 - 1967, bến phà Bến Thủy nối hai tỉnh Nghệ An - Hà Tĩnh là cái túi hứng bom của giặc Mỹ. Ngày cũng như đêm, bầu trời sông Lam không lúc nào ngớt tiếng gầm rú của máy bay phản lực. Thanh niên trong làng, đặc biệt là các cô gái tự vệ, đều bám bến phà 24/24 giờ để san lấp hố bom, hướng dẫn cho những đoàn xe chở vũ khí, lương thực vào Nam.
Tháng 10 năm 1966, trước ngày một trung đoàn chủ lực vượt sông vào chiến trường Quảng Trị, mẹ tôi và mấy dì trong hội phụ nữ xã đã thức trắng đêm để làm bánh đúc. Giữa thời kỳ gạo ngô khan hiếm, mẹ phải gom góp từng lon gạo đỏ, xay bằng cối đá, hòa với nước vôi trong rồi quấy đều trên bếp củi. Bánh đúc đổ ra mẹt lót lá chuối xanh, thơm nức mùi vôi và gạo mới.
Sáng sớm hôm sau, dưới làn sương mù bảng lảng trên sông Lam, chúng tôi bưng những rổ bánh đúc nóng hổi, bẻ từng miếng trao tận tay các chiến sĩ đang ngồi chờ phà sang sông. Những người lính trẻ mười tám, đôi mươi, mũ tai bèo lấm lem bụi đường, nhận miếng bánh đúc từ tay chúng tôi mà ánh mắt sáng ngời. Có cậu lính cười bảo: 'Chị ơi, bánh đúc quê mình ngon quá, tụi em vào Nam chiến đấu nhất định sẽ thắng trận trở về!'.
Mấy tiếng đồng hồ sau, phà vừa chở chuyến xe cuối cùng qua sông thì máy bay địch ập đến ném bom rải thảm. Bến phà tan hoang, mẹt bánh đúc của mẹ bị mảnh bom chém rách bươm. Nhưng hình ảnh những người lính trẻ ăn vội miếng bánh đúc nghĩa tình thời hoa lửa trước giờ ra trận đã trở thành một biểu tượng bất tử về sự tiếp sức thầm lặng, bền bỉ của hậu phương gửi ra tiền tuyến."



