BÁT CANH CUA ĐỒNG GIỮA ĐƯỜNG RA TRẬN
BÁT CANH CUA ĐỒNG GIỮA ĐƯỜNG RA TRẬN
Nhân chứng kể lại: Cô Lê Thị Hồng (Cựu dân công hỏa tuyến, Nghệ An)
Năm 1972, khi đoàn quân hành quân vào Nam đi ngang qua vùng đất Thanh Chương (Nghệ An), dân làng chúng tôi đã dốc hết những gì tốt nhất để đãi bộ đội. Nhà tôi nghèo lắm, chỉ có mấy sào ruộng bị bom cày nát, nhưng mẹ tôi bảo: "Con ra đồng, mò cua bắt ốc, làm bát canh cho các anh ăn lấy sức đi đường".
Tôi lặn lội suốt một buổi chiều dưới các hố bom, nhặt nhạnh được đầy một giỏ cua đồng. Mẹ giã cua, nấu với rau mồng tơi và mấy lát gừng già. Khi bát canh nóng hổi được bưng ra cho những người lính trẻ đang nghỉ chân dưới gốc đa làng, tôi thấy những đôi mắt vốn đầy mệt mỏi bỗng sáng rực lên.
Một anh lính trẻ, chắc chỉ hơn tôi vài tuổi, húp một ngụm canh rồi nghẹn ngào: "Mùi giống hệt canh mẹ em nấu ở quê nhà". Anh tặng tôi một chiếc huy hiệu "Chiến sĩ quyết thắng" làm kỷ niệm. Chiều hôm đó, đoàn quân tiếp tục lên đường. Bát canh cua thời hoa lửa ấy tuy giản dị, nhưng nó mang theo cả tình quê, cả hơi ấm của người mẹ hậu phương, tiếp thêm sức mạnh cho những đôi chân bước vào nơi hòn tên mũi đạn.



