. Bát canh cua mùa hè và tấm lòng hướng về tập thể
Đào Thị Thủy Tiên
Một ngày hè oi bức đỉnh điểm, nhiệt độ ngoài trời lên tới gần 40 độ C, không khí ngột ngạt như thiêu như đốt. Thấy Bác làm việc liên tục nhiều giờ liền bên bàn giấy, mồ hôi thấm ướt đẫm lưng áo lụa mỏng, ăn uống kém ngon miệng, đồng chí cấp dưỡng phục vụ vô cùng lo lắng.
Buổi trưa hôm đó, người cấp dưỡng đã lặn lội đi tìm mua được mớ cua đồng tươi ngon, cẩn thận giã nhỏ nấu thành một bát canh cua mồng tơi rau đay xanh mát, kèm theo vài quả cà pháo giòn tan để bồi dưỡng cho Bác. Khi mâm cơm được dọn lên, nhìn thấy bát canh cua thanh mát bốc hương thơm dịu giữa ngày hè oi ả, Bác ngẩng đầu lên mỉm cười nhưng không vội cầm đũa. Bác quay sang hỏi người phục vụ: — "Bát canh này trông ngon và mát quá. Thế nhưng chú cho Bác hỏi, các đồng chí bảo vệ, lái xe và anh chị em phục vụ trong cơ quan trưa nay có bát canh mát như thế này để ăn không?"
Đồng chí cấp dưỡng ấp úng thưa thật: — "Dạ báo cáo Bác, hôm nay trời nắng gắt quá, thấy Bác mệt nên nhà bếp chỉ kịp làm riêng một bát canh này để dâng Bác bồi dưỡng lấy lại sức thôi ạ. Còn anh em cơ quan thì vẫn ăn cơm theo chế độ bình thường với canh rau muống luộc ạ."
Nghe vậy, Bác đặt đũa xuống mâm, nhẹ nhàng lắc đầu và nói: — "Bác không thể ngồi ăn một bát canh ngon mát như thế này một mình trong khi xung quanh Bác các chú bảo vệ đứng gác ngoài trời nắng chang chang chỉ có bát canh luộc suông. Từ nay về sau, các chú nhớ kỹ: Những gì anh em trong cơ quan chưa có thì Bác cũng không ăn. Bác chỉ ngon miệng khi mọi người xung quanh Bác đều được chăm lo chu đáo như nhau."
Nói xong, Bác bảo đồng chí phục vụ mang bát canh cua xuống chia đều vào nồi canh lớn của bếp tập thể cho mọi người cùng chan, rồi Bác vui vẻ ăn bữa cơm đạm bạc như thường ngày.



