Bài viết

Bát Canh Hoa Chuối Rừng Giữa Mùa Sốt Rét

Lào Cai09/06/2026Hoàng Trung Thực (xã Châu Quế)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bát Canh Hoa Chuối Rừng Giữa Mùa Sốt Rét

Nhân chứng kể: Y tá Phạm Thị Thanh (Cựu chiến binh Sư đoàn 324, Mặt trận Đường 9)

"Cơn sốt rét rừng Trường Sơn là nỗi ám ảnh kinh hoàng đối với bất cứ người lính nào từng đi qua cuộc chiến. Nó không chừa một ai, vắt kiệt sức lực, làm suy giảm hồng cầu khiến da dẻ ai nấy vàng vọt như củ nghệ, răng rụng, tóc rụng từng mảng. Trạm quân y dã chiến của chúng tôi nằm bên một bờ suối cạn cằn, thuốc ký-ninh cạn kiệt, anh em thương bệnh binh nằm la liệt trên các cánh võng dù, run cầm cập giữa cái lạnh của đại ngàn mùa mưa thối đất.

Để cải thiện bữa ăn và bổ sung chất chát cho những chiếc ruột đang lở loét vì ăn gạo mốc, tôi cùng mấy chị em hộ lý đã lặn lội vào sâu trong rừng sâu hái hoa chuối rừng. Những bắp chuối màu đỏ sẫm, mọc ngược lên trời như những ngọn lửa nhỏ giữa rừng già. Mang về, chúng tôi dùng dao găm thái thật mỏng, ngâm qua nước suối pha một chút muối cho bớt nhựa đen, rồi nấu với vài con cá khô mót được từ đáy hòm tôn chỉ huy.

Bát canh hoa chuối rừng có vị chát ngòn ngọt, nóng hổi, bốc khói nghi ngút được chúng tôi bưng đến từng chiếc võng. Tôi nâng đầu thằng dũng sĩ trẻ tuổi tên Bình, bón cho nó từng thìa canh. Nó nuốt vội, đôi môi thâm tím vì sốt rét khẽ mấp máy: 'Chị Thanh ơi, canh ngon quá, vị giống hệt món nộm hoa chuối mẹ em làm ở quê...' Những giọt nước mắt nóng hổi của nó rơi vào bát ca nhôm. Bát canh rừng đơn sơ ấy không chỉ là nguồn dinh dưỡng ít ỏi nuôi sống cơ thể, nó mang theo hơi ấm của tình chị em, tình đồng chí, tiếp thêm nghị lực cho những người lính trẻ chiến thắng bệnh tật để trở lại chiến hào."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn