Bát canh rau muống và tình đồng chí
Vào giai đoạn những năm 1950, cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bước vào thời kỳ ác liệt nhất. Đời sống của cán bộ, chiến sĩ tại chiến khu Việt Bắc gặp vô vàn thiếu thốn. Bữa ăn hàng ngày chủ yếu là măng rừng, củ chuối và cơm độn sắn. Dù là Chủ tịch nước, Bác Hồ vẫn kiên quyết duy trì chế độ sinh hoạt như mọi cán bộ bình thường, không bao giờ nhận bất kỳ sự ưu tiên nào về mặt vật chất.
Một buổi trưa, đồng chí phục vụ dọn cơm cho Bác. Bữa ăn vô cùng đạm bạc, chỉ có một bát cơm nhỏ, một ít cá kho mặn chát và một bát canh rau muống luộc. Vì thương Bác làm việc vất vả, đêm ngày không nghỉ, đồng chí cấp dưỡng đã bí mật xin được một chút thịt lợn, băm thật nhỏ và nấu lẫn vào bát canh rau muống để tăng thêm chút dinh dưỡng cho Người.
Khi ngồi vào bàn ăn, Bác nhìn mâm cơm rồi cầm thìa múc một bát canh. Vừa nếm thử một ngụm, Bác dừng lại, chau mày nhìn bát canh và hỏi đồng chí phục vụ: "Chú nấu canh này có thịt phải không?". Biết không thể giấu, đồng chí phục vụ lúng túng đáp: "Thưa Bác, vâng ạ. Anh em cấp dưỡng thấy Bác gầy yếu quá nên cố gắng kiếm chút thịt nấu canh bồi dưỡng cho Bác". Nghe vậy, Bác đặt thìa xuống, ánh mắt thoáng buồn.
Bác nhẹ nhàng nói: "Bác cảm ơn tấm lòng của các chú. Nhưng các chú thử nghĩ xem, ngoài kia hàng vạn chiến sĩ đang ăn đói mặc rét, thậm chí hy sinh cả tính mạng để bảo vệ Tổ quốc. Ở đây, chúng ta có cơm ăn, áo mặc đã là hạnh phúc lắm rồi. Bác là Chủ tịch nước, nếu Bác ăn ngon hơn đồng bào, chiến sĩ, thì Bác lãnh đạo ai? Các chú hãy mang phần thịt này chia cho các đồng chí thương binh, họ đang cần bồi dưỡng hơn Bác". Cuối cùng, Bác kiên quyết không ăn bát canh có thịt đó, chỉ gắp vài cọng rau muống rồi tiếp tục làm việc. Câu chuyện về bát canh rau muống không chỉ phản ánh đức tính giản dị, thanh bạch của Bác mà còn là minh chứng sống động cho sự đồng cam cộng khổ của vị lãnh tụ với quân dân.



