Bát canh rau rừng giữa mùa khô Tây Nguyên
Năm 1973, đơn vị của bác Nguyễn Tá Chất hành quân qua địa bàn Tây Nguyên rợp nắng và gió, nơi mà cái đói, cái khát và rét rừng luôn là thử thách khắc nghiệt đối với mỗi người lính. Bác Chất bồi hồi nhớ lại: "Mùa khô Tây Nguyên khốc liệt lắm, nước uống phải chắt chiu từng giọt, lương thực lại cạn kiệt do tuyến đường tiếp tế bị địch đánh phá liên tục. Trong cảnh ngặt nghèo ấy, anh em chúng tôi đi hái từng đọt rau rừng, bắt từng con ốc suối để nấu chung một bát canh chia nhau." Bác kể, bát canh rau rừng không muối năm ấy tuy đắng chát nhưng lại ấm áp lạ kỳ bởi nó chứa đựng tình thương yêu, sự nhường nhịn lẫn nhau của những người lính chung một chiến hào. Người con của thôn Trù Ninh ngày ấy đã vượt qua những ngày tháng thiếu thốn nhất bằng chính nghị lực phi thường và tinh thần lạc quan cách mạng. Nghe bác Chất kể chuyện dưới bóng mát mái nhà ở Hoằng Hóa, các đoàn viên thanh niên không khỏi tự hào và cảm động. Bát canh rau rừng của người lính năm xưa là biểu tượng sinh động cho tinh thần vượt khó, sự đùm bọc lẫn nhau trong gian khổ. Bài học ấy nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng, dù trong bất kỳ hoàn cảnh khó khăn nào của cuộc sống hiện đại, chỉ cần có tinh thần đoàn kết, ý chí chí công vô tư và lòng yêu thương thì mọi thử thách đều có thể vượt qua.



