Bát canh rau rừng" và ân tình bên bến sông Đạ Tẻh
Bát canh rau rừng" và ân tình bên bến sông Đạ Tẻh
Cựu chiến binh K’Năm (nguyên chiến sĩ du kích miền núi Lâm Đồng) nhớ lại những năm tháng kiên cường bám trụ căn cứ Nam Tây Nguyên năm 1970:
*"Mùa mưa miền núi trút xuống xối xả, đường tiếp tế bị ngập sâu. Đơn vị chúng tôi bám trụ trong hầm đá, lương thực cạn kiệt, anh em bị sốt rét rừng hành hạ đến mức đôi chân không bước nổi.
Mẹ K'Huệ ở buôn làng gần đó đã băng qua nhiều đợt pháo kích, hái đầy một gùi rau dớn và củ mài rừng mang vào tận lòng hầm. Mẹ nhóm bếp đun một nồi canh nóng, tỉ mẩn đút từng thìa cho các chiến sĩ trẻ. Mẹ nắm lấy bàn tay gầy gộc của tôi bảo: 'Cây rừng còn sống được trên đá thì bộ đội ta cũng phải sống để đánh cái giặc!'. Bát canh rau rừng đắng nhẹ nhưng ấm áp nghĩa tình ấy đã giúp chúng tôi vượt qua những ngày gian khó nhất."*



