Bài viết

BÁT CANH RAU TẬP TÀNG

Hưng Yên18/11/2025đoàn xã long hưng (đoàn xã long hưng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên một điểm chốt nhỏ ven đường dây Trường Sơn, tiểu đội của anh Tám đã ba ngày không nhận được tiếp tế. Gạo cạn, muối cũng hết, mỗi người chỉ còn vài nắm sắn khô trong ba lô. Mưa rừng xối xả khiến đường lầy lội, bom đạn cũng ngăn trở mọi tuyến vận chuyển.

Chiều hôm đó, cô Hòa, y tá tiểu đội, phát hiện một chiến sĩ mới tên Tuấn đang nằm co ro trong lán, mặt tái nhợt vì sốt rét. Anh em định nấu cháo cho Tuấn nhưng trong nồi chỉ còn… vài nắm gạo vụn và nước. Hòa nhìn quanh, đôi mắt đỏ hoe mà vẫn cười:

Để tôi đi tìm ít rau rừng. Có ít rau, cháo cũng ngọt hơn.

Mưa tạt trắng núi, đất dính bết từng bước chân, nhưng cô vẫn lầm lũi đi. Cô tìm được nắm rau tập tàng, ít cà dại, vài ngọn lá giang non. Thứ rau rừng đơn sơ ấy cô vẫn thuộc từng vị nhờ những ngày theo mẹ lên nương.

Cả tiểu đội cùng ngồi quanh bếp, chuyền tay nhau nồi cháo rau vừa nấu. Ai cũng bảo:

Thơm quá! Đúng là bàn tay của y tá Hòa.
Ăn xong ấm bụng hẳn!

Tuấn nằm dựa lưng vào ba lô, húp từng ngụm nhỏ, mắt long lanh:

Chưa bao giờ em thấy bát cháo ngon như vậy.

Đêm xuống, mưa rừng rả rích. Hòa vào lán kiểm tra từng người, sờ trán Tuấn rồi nói nhỏ:

Cố lên em, sáng mai trời quang, tôi đưa em xuống trạm xá.

Nhưng đến sáng, khi mây tan, đoàn cán bộ tiếp tế đến, Hòa lại gửi Tuấn đi, còn mình thì ở lại. Chỉ kịp đưa theo một cái khăn nhỏ cô hay dùng để thay nước lau cho thương binh.

Ba tháng sau, khi đã bình phục, Tuấn quay lại đơn vị cũ. Anh mang theo chiếc khăn ấy – giặt sạch, gấp vuông vắn – để trao lại cho Hòa. Thế nhưng Hòa đã đi sang tuyến khác, phục vụ một đơn vị đang chiến đấu ác liệt hơn.

Anh em tiểu đội nói với Tuấn:

Hòa đi rồi, nhưng bát cháo rau hôm ấy, cả đời tụi mình chẳng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn