Bài viết

Bát Canh Rau Tập Tàng

Đắk Lắk27/04/2026Đoàn phường Cư Bao (Đoàn phường Cư Bao)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, ông Phạm Văn Lễ là chiến sĩ vận tải trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của ông là gùi gạo, đạn dược và thuốc men vượt núi rừng vào các điểm tập kết. Những chặng đường dài, dốc cao và mưa rừng triền miên khiến ai cũng hao sức rất nhanh. Lương thực khi ấy vô cùng quý. Có thời điểm, mỗi người chỉ được ăn cơm độn sắn khô hoặc cháo loãng. Vì thế, mỗi khi dừng chân nghỉ lại, anh nuôi trong đơn vị thường tranh thủ hái rau rừng nấu thêm canh cho mọi người. Một chiều sau ba ngày hành quân liên tục, đơn vị của ông dừng lại bên con suối nhỏ. Ai nấy mệt rã rời, quần áo ướt sũng, chân phồng rộp vì đi bộ đường dài. Anh nuôi gom đủ thứ rau rừng: lá tàu bay, rau dớn, ngọn bí rừng, thêm ít muối rồi nấu thành nồi canh lớn. Khi bát canh được chuyền tay đến ông Lễ, hơi nóng bốc lên nghi ngút. Ông vừa húp ngụm đầu tiên đã thấy sống mũi cay cay. Mùi rau giản dị làm ông nhớ đến bữa cơm mẹ nấu ở quê Quảng Bình mỗi mùa giáp hạt. Người bạn ngồi cạnh cười nói: “Canh này ngon hơn cỗ lớn.” Ông Lễ gật đầu: “Vì đói quá… mà cũng vì có tình người trong đó.” Mọi người cùng bật cười. Sau bữa ăn, ai nấy như khỏe hẳn lên, lại sửa ba lô chuẩn bị đi tiếp trong đêm. Nhiều năm sau, khi đã trở về cuộc sống yên bình, ông Lễ vẫn không quên bát canh rau tập tàng năm ấy. Ông thường kể với con cháu rằng: “Thời chiến tranh, món ngon nhất không phải sơn hào hải vị, mà là thứ giúp con người ấm lòng và có sức bước tiếp.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn