Bát Canh Rau Tập Tàng
Bát Canh Rau Tập Tàng
Bà Thu kể rằng món ăn ngon nhất đời bà không phải sơn hào hải vị.
Mà là một bát canh rau tập tàng giữa những năm chiến tranh.
Năm ấy đơn vị nữ thanh niên xung phong của bà làm đường ở vùng núi.
Lương thực thiếu thốn.
Có những tuần chỉ còn ít gạo và muối.
Một buổi chiều, sau giờ làm, mấy chị em rủ nhau đi hái rau rừng.
Người tìm được ít lá tàu bay.
Người hái được nắm rau dền dại.
Người nhặt được vài cọng rau má.
Tất cả cho vào nồi nấu chung.
Bát canh hôm ấy chẳng có thịt.
Chẳng có dầu.
Chỉ có vị ngọt của rau và tình đồng đội.
Mọi người chuyền tay nhau từng bát nhỏ.
Ăn xong ai cũng thấy ấm lòng.
Nửa thế kỷ đã trôi qua.
Bà Thu đã từng ăn nhiều món ngon.
Nhưng mỗi khi nhớ lại bát canh năm ấy, bà vẫn nói:
— Không món nào ngon bằng.



