Bát canh rau tập tàng giữa rừng đại ngàn
Bát canh rau tập tàng giữa rừng đại ngàn
Tiểu đội nữ giao liên của Thúy đóng quân ở một vùng thung lũng nghèo nàn thuộc Tây Nguyên. Sốt rét rừng và nạn thiếu lương thực hành hạ các cô gái mười tám đôi mươi. Suốt một tháng trời, họ chỉ có muối trắng và măng đắng để ăn qua ngày.
Một buổi chiều lặng gió, Thúy tranh thủ lúc ngớt tiếng bom, xách chiếc rổ tre đi dọc các khe suối khô cạn để tìm rau dại. Cô nhặt nhạnh từng cọng rau tàu bay, rau dớn, vài lá môn thục – những thứ rau dại mà người lính Trường Sơn gọi vui là "rau tập tàng".
Tối đó, Thúy nhóm bếp hoàng cầm (loại bếp giấu khói dưới lòng đất) để nấu một nồi canh. Không có thịt, không có mỡ, chỉ có chút muối hạt, nhưng mùi thơm của rau rừng bốc lên nghi ngút làm ấm cả căn hầm chữ A. Đón bát canh nóng từ tay Thúy, cô em út trong tiểu đội húp một ngụm rồi reo lên: "Chị Thúy ơi, canh ngon như cao lương mỹ vị vậy!". Tiếng cười trong trẻo lại rộ lên, xua đi cái buốt lạnh của cơn sốt rét rừng đang rình rập.


