BÁT CANH RAU TÀU BAY
BÁT CANH RAU TÀU BAY
Giữa chiến trường thiếu thốn, những bữa ăn của người lính chỉ có cơm độn sắn và ít muối rang.
Vậy nên mỗi lần kiếm được rau rừng, ai cũng vui như có hội.
Anh Quý là người rất giỏi tìm rau tàu bay mọc ven suối.
Chiều nào anh cũng mang về một ôm rau xanh còn đẫm nước.
Đồng đội thường đùa:
“Ông mà về quê chắc mở được quán ăn.”
Anh chỉ cười hiền rồi ngồi nhặt rau bên bếp lửa.
Một tối cuối đông, sau trận hành quân dài, cả đơn vị được ăn nồi canh rau nóng do anh nấu.
Mọi người ngồi quanh bếp, vừa ăn vừa kể chuyện quê nhà.
Tiếng cười vang lên át cả tiếng gió rừng.
Đêm hôm ấy, đơn vị nhận lệnh di chuyển gấp vì địch đang càn vào khu vực đóng quân.
Trong lúc hỗ trợ thương binh rút lui, anh Quý quay lại tìm một chiến sĩ còn mất tích giữa màn đêm.
Người lính ấy được cứu sống.
Còn nồi canh rau tàu bay năm ấy mãi mãi trở thành ký ức không quên của những người đi qua thời hoa lửa.


