Bài viết

Bát cháo bẹ nương sau cơn sốt rét và chiếc áo vạt hò cho người bảo vệ

Câu chuyện ghi lại kỷ niệm xúc động trong những ngày đầu chuẩn bị Tổng khởi nghĩa tháng Tám năm 1945 tại lán Nà Nưa (Tân Trào, Tuyên Quang) qua ký ức của đồng chí Hoàng Hữu Kháng. Giữa lúc Bác Hồ đang bị sốt rét rừng hành hạ ngàn cân treo sợi tóc, sự quan tâm, chăm lo ngược lại của Người dành cho người cận vệ bị ốm đã khắc họa trọn vẹn tình thương bao la của vị Lãnh tụ vĩ đại giữa thời hoa lửa.

13/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối tháng 7 năm 1945, tại căn cứ Tân Trào (Tuyên Quang), không khí chuẩn bị cho Tổng khởi nghĩa sục sôi khắp cả nước. Giữa thời điểm lịch sử gấp gáp ấy, Bác Hồ bất ngờ bị một trận sốt rét rừng rất nặng. Có những lúc Bác mê man, sốt cao liên tục, cơm không ăn được, chỉ uống vài ngụm nước lá rừng. Tình hình sức khỏe của Bác khiến các đồng chí lãnh đạo Trung ương và anh em cận vệ lo lắng đến mất ăn mất ngủ.

Trong ký ức của đồng chí Hoàng Hữu Kháng (khi ấy mang mật danh là Văn), giữa lúc Bác đang bệnh nặng thì bản thân ông cũng bị một cơn sốt rét rừng quật ngã. Đêm đó, mưa rừng trút xuống xối xả, cái lạnh của núi rừng Tuyên Quang luồn qua vách nứa lán Nà Nưa khiến đồng chí Kháng nằm trên sạp tre run lên cầm cập, không thể đứng dậy đi gác.

Khoảng 2 giờ sáng, vừa trải qua cơn sốt mê man và tỉnh lại, Bác Hồ nhận ra người cận vệ của mình không có ở vị trí gác quen thuộc. Biết đồng chí Kháng bị ốm, Bác gậy gộc chống tay gieo mình ngồi dậy. Dù người vẫn còn rất yếu, Bác lặng lẽ khoác chiếc áo vạt hò chùng, tay cầm bát cháo bẹ (ngô) nướng còn bốc khói nhẹ vừa được đồng bào mang cho, bước lại gần chỗ đồng chí Kháng nằm.

Bác Hồ đưa tay lên trán người cận vệ kiểm tra nhiệt độ, rồi nhẹ nhàng nâng đầu đồng chí Kháng dậy, đưa bát cháo ấm đến tận miệng ông và ân cần bảo:

"Chú Kháng cố ăn vài thìa cháo nóng cho đắng miệng rồi uống bát nước lá rừng này vào cho vã mồ hôi. Chú có khỏe thì Bác cháu mình mới cùng nhau làm cách mạng, chờ ngày khởi nghĩa được."

Nói rồi, Bác cởi chiếc áo vạt hò dầy quấn thêm lên người cho đồng chí Kháng để giữ ấm. Đồng chí Hoàng Hữu Kháng nằm trên sạp tre, mắt rấn rấn nước mắt, vừa xúc động vừa xót xa vì Bác đang bệnh nặng mà vẫn phải bận lòng chăm sóc cho một người lính bảo vệ.

Nhờ bát cháo bẹ ấm áp và tình thương bao la của Bác, đồng chí Kháng đã nhanh chóng cắt cơn sốt. Chỉ ít ngày sau, Bác Hồ cũng bình phục nhờ bài thuốc nam kỳ diệu của một thầy thuốc người Tày địa phương, kịp thời chỉ đạo Đại hội Quốc dân Tân Trào và phát lệnh Tổng khởi nghĩa giành chính quyền trong cả nước.

Đồng chí Hoàng Hữu Kháng sau này bồi hồi nhớ lại: "Bát cháo bẹ nướng và chiếc áo ấm Bác trao đêm sương núi Tân Trào năm 1945 ấy đã trở thành hành trang đi theo tôi suốt cả cuộc đời. Chính tình yêu thương mộc mạc, sự khiêm nhường và lòng vị tha bao la của Bác dành cho mỗi chiến sĩ đã thắp sáng ngọn lửa tin yêu, tiếp thêm sức mạnh thần kỳ giúp dân tộc ta đi qua muôn vàn gian khổ thời hoa lửa để cập bến độc lập, tự do."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn