Bài viết

Bát Cháo Củ Mì Và Tấm Lòng Người Thầy Thuốc

Kỷ niệm trong một lần Bác Hồ bị sốt nặng giữa rừng sâu Việt Bắc, ghi lại sự kiên cường của Bác cùng tấm lòng ân cần, luôn nghĩ cho người khác ngay cả những lúc đau ốm gầy gộc giữa thời hoa lửa.

15/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào mùa mưa năm 1952, thời tiết ở chiến khu Việt Bắc vô cùng khắc nghiệt. Những trận mưa rừng dai dẳng kéo dài khiến không khí ẩm ướt, muỗi rừng sinh sôi nẻ nở. Bác Hồ sau nhiều chuyến công tác dầm mưa liên tục đã bị một đợt sốt rét rừng quật ngã.

Đồng chí Nguyễn Đăng Đại khi ấy là y sĩ trẻ được phân công túc trực bên lán của Bác. Nhìn Bác nằm trên chiếc giường nứa đơn sơ, trán nóng hổi, đôi môi khô nát vì sốt cao nhưng vẫn gượng gãi tay viết tài liệu, đồng chí Đại không khỏi xót xa.

Sau khi tiêm thuốc và chườm ấm cho Bác, đồng chí Đại xuống bếp tìm chút gì đó để Bác ăn hồi phục sức khỏe. Thế nhưng, giữa chiến khu thiếu thốn, lương thực dự trữ lúc ấy chỉ còn lại vài củ sắn (củ mì) và ít gạo hẻm. Đồng chí Đại cẩn thận gọt vỏ sắn, mài nhẵn rồi đem nấu thành một bát cháo củ mì sánh mịn, nêm tí muối rồi bưng lên lán cho Bác.

Thấy đồng chí Đại bưng bát cháo nóng đi vào, Bác Hồ gượng ngồi dậy, mỉm cười mệt mỏi nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sự ấm áp:

"Chú Đại đấy à? Cảm ơn chú, Bác đã thấy đỡ nhiều rồi."

Đồng chí Đại đỡ Bác tựa vào thành giường, dâng bát cháo bằng hai tay:

"Thưa Bác, điều kiện chiến khu thiếu thốn quá, cháu chỉ nấu được bát cháo sắn này. Bác cố gắng ăn vài thìa cho có sức ạ!"

Bác Hồ đỡ lấy bát cháo, cầm thìa thong thả ăn từng chút một. Nhìn Bác ăn hết nửa bát, đồng chí Đại vui mừng khôn xiết. Nhưng bất ngờ, Bác Hồ dừng thìa, nhìn đồng chí Đại và hỏi nhẹ nhàng:

"Chú Đại này, ở dưới bếp các chú và anh em bảo vệ đã ăn cơm chưa? Bát cháo này chú nấu riêng cho Bác hay anh em ai cũng có phần?"

Đồng chí Đại lúng túng, ngập ngừng thưa thật:

"Báo cáo Bác, sắn còn ít lắm ạ, cháu chỉ mài đủ một bát cháo nhỏ dành riêng cho Bác thôi. Anh em dưới bếp ăn sắn luộc ạ..."

Bác Hồ nghe xong, nhẹ nhàng đặt bát cháo xuống bàn, nét mặt trầm tư. Bác nhìn người y sĩ trẻ với ánh mắt ân cần nhưng vô cùng nghiêm túc:

*"Chú thương Bác ốm, Bác rất quý cái tâm của người thầy thuốc. Nhưng chú nhớ này, kháng chiến còn dài, gian khổ là gian khổ chung. Bác ốm được các chú chăm sóc, nhưng các chú có khỏe thì mới bảo vệ được Bác, mới làm việc được cho cách mạng.

Từ sau, có cái gì ngon, cái gì hiếm, phải chia đều cho cả anh em. Đừng vì Bác là Chủ tịch nước mà ưu tiên riêng. Bác ăn bát cháo này mà nghĩ anh em dưới bếp phải chịu đói chịu rét thì Bác nuốt không trôi đâu chú ạ!"*

Nói rồi, Bác Hồ bảo đồng chí Đại mang nửa bát cháo còn lại xuống chia cho anh em cận vệ cùng ăn. Lời dặn dò chân thành trong cơn sốt rét của Bác đã khiến y sĩ Nguyễn Đăng Đại không cầm được nước mắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn