Bát cháo cuối cùng
Nhà tôi nghèo, chỉ có nồi cháo loãng. Một đêm, có ba anh bộ đội ghé xin trú. Tôi múc cho mỗi người một bát.
Còn lại chỉ nửa bát, tôi đẩy cho anh bị thương nặng nhất. Anh lắc đầu: “Má ăn đi.”
Tôi cười: “Má quen nhịn rồi.”
Sáng hôm sau, địch càn. Ba anh rút đi an toàn. Còn tôi bị bắt, tra hỏi suốt ngày.
Tối thả về, tôi nghe tin ba anh đã thoát vòng vây. Tôi ngồi xuống, nước mắt rơi vào nồi cháo nguội.
Bát cháo cuối cùng ấy, tôi không bao giờ quên – vì nó đổi lấy ba mạng người.



