BÁT CHÁO CUỐI CÙNG
Câu chuyện kể về bà Võ Thị Hường dành phần gạo cuối cùng của gia đình để nấu cháo cho một chiến sĩ bị thương, thể hiện tình quân dân sâu sắc.
Một đêm năm 1969, lực lượng giao liên đưa một chiến sĩ bị thương đến nhà bà Hường. Người chiến sĩ sốt cao, mất nhiều sức và cần được chăm sóc trước khi chuyển đến trạm quân y.
Trong nhà chỉ còn một ít gạo dành cho bữa ăn của các con vào sáng hôm sau. Bà Hường vẫn quyết định lấy toàn bộ số gạo nấu thành một nồi cháo loãng.
Bà chăm sóc, bón từng thìa cháo và dùng khăn ấm lau người cho chiến sĩ. Đến gần sáng, người chiến sĩ tỉnh lại và được chuyển đi an toàn.
Bà kể:
“Các con tôi có thể ăn khoai, ăn sắn thêm một bữa, nhưng người bị thương lúc ấy cần bát cháo để có sức sống. Bộ đội cũng là con em của Nhân dân.”
Bát cháo bình dị trở thành biểu tượng của tình thương, sự sẻ chia và mối quan hệ gắn bó giữa quân với dân trong thời hoa lửa.



