BÁT CHÁO ĐẠI NGÀN GIỮA CƠN SỐT RÉT
BÁT CHÁO ĐẠI NGÀN GIỮA CƠN SỐT RÉT
Cơn sốt rét rừng tàn ác những năm ở chiến trường Trường Sơn là nỗi ám ảnh lớn đối với mỗi người lính trẻ. Anh chiến sĩ tên Toàn nằm co quắp góc hầm, hơi thở đứt quãng, toàn thân run bần bật vì cái lạnh thấu xương tủy. Giữa lúc ấy, người đội trưởng nuôi quân tên nghĩa vác chiếc nồi hành quân sờn rách, mang vào một bát cháo nóng hổi. Đó không phải cháo thịt thông thường, mà là cháo củ mài rừng trộn với vài ngọn rau tàu bay vừa hái vội vã. Anh Nghĩa đỡ Toàn dậy, tỉ mẩn bón từng thìa cháo ấm, ánh mắt ngập tràn sự lo lắng, thương yêu như một người anh trai. "Cố nuốt đi em, ăn miếng cháo nóng cho ra mồ hôi rồi mới có sức mà ôm súng đánh giặc chứ!" – anh khích lệ. Vị ngọt bùi của củ rừng hòa cùng tình đồng đội thiêng liêng đã làm bùng lên sức sống mãnh liệt bên trong người lính. Sau vài ngày được chăm sóc, Toàn cắt cơn sốt, da dẻ hồng hào trở lại và tiếp tục ôm súng ra trận địa chiến đấu. Bát cháo đại ngàn năm ấy tuy giản dị nhưng chứa đựng giá trị tinh thần to lớn, giúp họ vượt qua muôn vàn gian khổ. Câu chuyện về tình đồng chí trong hoạn nạn mãi là ngọn lửa ấm áp sưởi ấm ký ức về một thời kỳ hoa lửa anh hùng.


