Bài viết

BÁT CHÁO ĐẦU SÚNG VÀ TÌNH MẸ ĐỒNG THÁP

Lào Cai06/06/2026lưu thị huệ (xã Lâm Giang)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÁT CHÁO ĐẦU SÚNG VÀ TÌNH MẸ ĐỒNG THÁP

Nhân chứng kể lại: Bác Lê Văn Sơn (Cựu chiến binh Trung đoàn 1, Sư đoàn 9)

"Mùa khô năm 1970 ở vùng Đồng Tháp Mười khốc liệt vô cùng. Địch thực hiện chính sách 'gom dân lập ấp', cắt đứt nguồn tiếp tế của cách mạng. Đơn vị chúng tôi bám trụ trong các khu rừng tràm, chịu cái đói quay quắt suốt nhiều ngày liền. Món ăn duy nhất lúc đó là củ móp rã vị đắng chát, có đồng chí vì đói quá mà lả đi ngay trên mâm pháo.

Một đêm mưa tầm tã, chúng tôi đang áp sát vách một ấp chiến lược để dò la tình hình thì thấy một bóng đen gầy guộc lách qua hàng rào kẽm gai. Đó là Má Bảy, một bà mẹ cựu trào của vùng đất này. Má mặc bộ bà ba đen sũng nước, một tay cắp chiếc rổ, tay kia đỡ một nồi đất nhỏ được ủ kỹ trong mấy lớp bao tải.

Khi vào đến căn hầm dã chiến của chúng tôi, Má run cầm cập, mở chiếc nồi đất ra. Đó là một nồi cháo trắng nấu với vài con cá lóc đồng Má cắm câu được ban chiều. Mùi cháo thơm phức, bốc khói nghi ngút làm sống dậy cả một không gian lạnh lẽo. Má múc từng gáo dừa cháo trao cho từng đứa, vừa vuốt tóc tôi vừa sụt sùi: 'Ăn đi các con, ăn lấy sức mà đánh giặc. Má gom góp mãi mới được ít gạo này, tụi nó canh ngặt quá, Má phải giả đi soi ếch mới lọt ra được'.

Bát cháo loãng đêm ấy không chỉ làm ấm cái bụng đang cồn cào, mà nó thắp lên ngọn lửa của tình lòng dân son sắt. Địch có thể xây hàng rào kẽm gai, có thể bủa vây bằng đồn bốt, nhưng chúng không bao giờ ngăn được bước chân của những người mẹ miền Nam mang cả tim gan đi nuôi giấu bộ đội."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn