Bát cháo đêm giữa mùa đông Việt Bắc
Nguyễn Thị Hà
Mùa đông năm 1950, gió bắc tràn về mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt qua những dãy núi rừng Việt Bắc. Tại căn lều nứa đơn sơ trên đồi, Bác Hồ vẫn làm việc muộn. Ánh đèn dầu tù mù hắt bóng Bác lên vách nứa, tiếng máy đánh chữ lạch tạch vang lên đều đặn giữa đêm khuya thanh vắng.
Đồng chí Cần, chiến sĩ bảo vệ được phân công trực đêm đó, co ro đứng gác ngoài hiên. Dù đã mặc thêm chiếc áo trấn thủ cũ, anh vẫn không ngăn được những cơn run cầm cập mỗi khi gió lùa qua kẽ lá.
Khoảng hai giờ sáng, tiếng máy đánh chữ bỗng dừng lại. Bác bước ra cửa, thấy người chiến sĩ trẻ đang đứng khom lưng vì lạnh. Bác nhẹ nhàng hỏi:
– Cần đấy à cháu? Đêm nay lạnh quá nhỉ, cháu có thấy rét lắm không?
– Báo cáo Bác, cháu không sao ạ! – Anh Cần đứng thẳng người, cố tỏ ra khỏe mạnh.
Bác không nói gì, quay vào trong bếp củi còn đỏ hồng than uốn. Một lúc sau, Bác bước ra, trên tay cầm bát cháo nhút nóng hổi mà Bác tự tay đun lại từ phần ăn tối. Bác đưa bát cháo cho anh Cần, tay Bác xoa xoa vào hai bàn tay đang còng queo vì lạnh của người chiến sĩ trẻ.
– Cháu uống hớp nước nóng này cho ấm người rồi ăn bát cháo đi. Đứng gác đêm rét thế này, không giữ ấm là ốm đấy.
Anh Cần đỡ lấy bát cháo từ tay Bác, hơi nóng bốc lên nghi ngút làm nhòe cả mắt anh. Anh nghẹn ngào không nói nên lời, từng ngụm cháo nóng không chỉ làm ấm cơ thể mà như truyền thẳng sự ấm áp, yêu thương vào tận tim anh.
Khi anh ăn xong, Bác còn tỉ mỉ dặn anh cách di chuyển, co duỗi chân tay cho máu lưu thông rồi mới quay lại bàn làm việc.
Câu chuyện về bát cháo đêm ấy theo anh Cần suốt cả cuộc đời, trở thành minh chứng đơn sơ nhưng sâu sắc về tình thương bao la của Bác – người lãnh đạo tối cao của dân tộc nhưng luôn dành trọn sự quan tâm, chăm sóc tỉ mỉ nhất cho từng người chiến sĩ bình dị.



