Bài viết

Bát Cháo Đêm Ở Tuyên Quang Và Đôi Dép Lốp Đã Cũ

Kỷ niệm trong những ngày chuẩn bị Chiến dịch Thu Đông 1952 tại Tuyên Quang, ghi lại sự giản dị, tình cảm quan tâm ấm áp như cha con của Đại tướng Võ Nguyên Giáp dành cho người cận vệ trẻ giữa thời hoa lửa.

15/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào cuối năm 1952, Bộ Tổng Tư lệnh tập trung chuẩn bị cho Chiến dịch Tây Bắc. Đại tướng Võ Nguyên Giáp liên tục làm việc với cường độ cao tại căn cứ Sơn Dương (Tuyên Quang). Hằng ngày, ông duyệt hàng trăm báo cáo, chủ trì các cuộc họp tham mưu kéo dài từ sáng sớm đến tận đêm khuya.

Đồng chí Nguyễn Kim Sơn khi đó là một sĩ quan cận vệ trẻ tuổi, được giao nhiệm vụ túc trực bảo vệ vòng trong và lo từng bữa ăn, giấc ngủ cho Tổng Tư lệnh.

Một đêm mùa đông Việt Bắc rét cắt da cắt thịt, sương muối phủ dày trên các rãnh nứa của căn lán nhỏ. Khoảng 1 giờ sáng, thấy Đại tướng vẫn miệt mài bên bàn làm việc dưới ánh đèn dầu mờ tỏ, đồng chí Sơn lặng lẽ xuống bếp đun một bát cháo nóng mang lên để Đại tướng ăn bồi bổ.

Khi đồng chí Sơn bưng bát cháo bước vào, Đại tướng Võ Nguyên Giáp ngẩng đầu lên. Thay vì ăn ngay, Đại tướng chú ý đến đôi bàn chân đang run lên vì lạnh của người cận vệ trẻ. Đồng chí Sơn lúc đó đang mang một đôi dép lốp đã mòn vẹt, ngón chân tím tái vì sương giá.

Đại tướng đứng dậy, kéo đồng chí Sơn lại gần bếp than hồng nhỏ đặt ở góc lán, ôn tồn bảo:

"Chú Sơn, ngồi xuống đây xoa tay cho ấm đã! Trời lạnh thế này mà chân chú đi đôi dép mỏng thế thì làm sao chịu nổi?"

Đồng chí Sơn ngập ngừng đáp:

"Báo cáo Anh Văn, cháu trẻ khỏe không sao ạ. Anh làm việc cả ngày đêm vất vả, Anh ăn bát cháo cho nóng ạ!"

Đại tướng Võ Nguyên Giáp mỉm cười dịu dàng, đẩy bát cháo về phía đồng chí Sơn rồi nói một câu khiến người sĩ quan trẻ nghẹn ngào:

*"Chú thức đêm canh gác cho tôi làm việc, chú mới là người lạnh và mệt hơn. Hai anh em mình mỗi người ăn một nửa nhé!

Chú nhớ này, làm công tác bảo vệ không phải chỉ là đi theo canh giữ, mà bản thân các chú cũng phải giữ gìn sức khỏe thì mới hoàn thành tốt nhiệm vụ được. Ngày mai bảo anh em quản lý chia thêm cho mỗi đồng chí cận vệ một đôi tất dệt bằng vải thô nhé."*

Đêm đó, giữa rừng sâu Việt Bắc rét buốt, hai thầy trò – vị Tổng Tư lệnh tối cao của quân đội và người lính cận vệ trẻ – cùng chia nhau bát cháo nóng bên bếp than hồng.

Đại tá Nguyễn Kim Sơn sau này nhớ lại, suốt hơn 30 năm làm cận vệ cho Đại tướng, ông chưa bao giờ thấy Đại tướng gắt gỏng hay đòi hỏi bất kỳ sự phục vụ đặc biệt nào cho riêng mình. Sự quan tâm chân thành, tinh tế như người cha dành cho con ấy đã trở thành động lực giúp ông cùng đồng đội vượt qua muôn vàn hiểm nguy để bảo vệ an toàn tuyệt đối cho vị Anh cả của Quân đội nhân dân Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn